Feeds:
Bài viết
Bình luận

#SBTN#SBTNgo

PHÓNG SỰ CỘNG ĐỒNG: Vợ chồng gốc Việt ở Massachusetts tặng 1 kho thiết bị y tế cho các bệnh viện

48,994 views
Mar 26, 2020

VNTB – Hệ Thống Tồn Trữ Lúa Gạo

VNTB – Hệ Thống Tồn Trữ Lúa Gạo   

Tôi có ông anh họ bên ngoại (sinh 1947) được học bổng Hoa Kỳ, đậu master toán thống kê và xác suất, về nước làm ở bộ Kinh tế.

Anh kể, năm 1974, TS Nguyễn Văn Hảo – Phó Thủ tướng VNCH đặc trách phát triển kinh tế, kiêm Bộ trưởng Bộ Canh nông và Kỹ nghệ, gọi anh lên xem “Đồ án xây dựng Hệ thống kho tồn trữ lúa gạo” (rice preservation system) theo Chương trình tài trợ kế hoạch hậu chiến của Hoa Kỳ.

Nhưng ngặt là Chương trình tài trợ đòi VN phải đưa ra được danh sách kỹ sư ngành tồn trữ lương thực (food storage engineer), TS Hảo sai anh rà soát có KS tồn trữ nào đang làm trái nghề ở các bộ, ngành không?

Anh nhờ bộ Giáo dục rà soát danh sách du học từ trước đến giờ. Tra danh sách học bổng và danh sách du học tự túc đều không thấy. Tra danh sách công chức và viên lại ở bộ Nội vụ cũng không có.

TS Nguyễn Văn Hảo tha thiết với dự án tồn trữ lương thực để bài trừ mạng lưới chành lúa gạo do các Hoa kiều khuynh đảo.

Ông cấp học bổng cho SV học KS tồn trữ nhưng không kịp nữa, vì chiến sự khốc liệt và Quốc hội Hoa kỳ cắt hoàn toàn viện trợ.

Xin nói thêm, Hoa kiều độc quyền phân phối và khuynh loát giá gạo suốt 21 năm ở miền Nam, cho dù tướng Nguyễn Cao Kỳ đã xử bắn Tạ Vinh (14/3/1966 ) để làm gương.

Khi cảnh sát tài nguyên (CS kinh tế bây giờ) ập vào kho bến Bình Đông, Tạ Vinh cho đổ gạo xuống kênh Đôi để phi tang tội đầu cơ, làm tướng Kỳ điên tiết.

Việc tồn trữ lúa gạo bằng chành (bị chuột phá, bị nấm móc) kéo dài sau giải phóng, cho đến khi bà Ba Thi xây nhà máy xay xát Satake (của Nhật) ở chợ Đệm.

Kho tồn trữ lúa Satake đúng công nghệ bảo quản, nhưng quá nhỏ và chỉ tồn trữ tạm chờ xay xát.

Trở lại chuyện ông anh.

Sau giải phóng, TS Nguyễn Văn Hảo (có công giữ 16 tấn vàng trong ngân khố) được cách mạng mời làm cố vấn. Trong khi, anh bị cải tạo vì chức chủ sự phòng. Năm 1987, anh vượt biên thành công.

Thời bao cấp, khi toàn dân ăn gạo mốc độn với bo bo, anh tâm sự với tôi, nếu còn thời gian để TS Hảo xây dựng đồ án tồn trữ lúa gạo xong, thì mình đâu bị ăn gạo mục thế này!

Anh kể, đồ án tồn trữ lúa dài hạn cả năm trời, với nhiêt độ và độ ẩm chuẩn, không chuột bọ và nấm mốc. Khi cần tiêu thụ mới đem xay, nên không có gạo mục.

Trong khi đó, các công ty lương thực tỉnh (trừ NM Satake) toàn mua gạo trữ. Ngoài chuyện chứa từng lô nhỏ làm lẫn lộn giống gạo, việc vận chuyển gạo bằng ghe bầu bị sóng nước (chưa kể thương lái đổ nước cho tăng cân) làm độ ẩm gạo tăng, chất lượng gạo giảm.

Sau này, tôi hỏi về tồn trữ gạo, GS Võ Tòng Xuân nói không có nước nào trữ gạo như VN.

Theo GS Võ Tòng Xuân, hệ thống tồn trữ ở Thái Lan không chỉ bảo quản lúa sau thu hoạch đúng công nghệ, mà còn tạo ưu thế về thanh toán, thanh khoản.

Thí dụ, mỗi nông dân (sở hữu hàng chục mẫu) gửi lúa vào kho tồn trữ được chứa từng lô riêng, đánh dấu mã giống lúa. Rồi, anh nông dân ra ngân hàng thế chấp “biên nhận lúa nhập kho” (mà là kho tư nhân và không cần công chứng) vay tiền mua vật tư nông nghiêp để làm vụ sau.

“Biên nhận nhập kho” trở thành “hối phiếu” hoán đổi thành tiền trong vòng một nốt nhạc! Đúng là tư bản chó chết!

Cho đến khi tìm được hợp đồng xuất gạo trùng giống lúa của anh nông dân gửi, Kho tồn trữ chỉ a lô: “có hợp đồng xuất với giá này anh chịu bán không?”.

Nếu nông dân “say no” cứ để đó chờ giá lên, nếu nông dân “say yes”, kho tồn trữ xay liền ra gạo nóng hổi, thổi lên băng chuyền chuyển ngay xuống tàu.

Rồi, nông dân ra ngân hàng lãnh tiền bán gạo, sau khi khấu trừ vốn và lãi vay mua vật tư nông nghiệp, cộng với tiền lưu kho tồn trữ.

Vì vậy, nông dân Thái Lan không bán lúa non, không bị thương lái ép giá và không có Hiệp hội lương thực làm đầu nậu xuất gạo!

P/S: Do nông dân không chứa lúa trong bồ ở nhà, nên bộ công thương chỉ cần “a lô” các tổng kho tồn trữ là ra “sản lượng lúa gạo tồn”, chứ không “no biết” như ông Trần Tuấn Anh

*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Nguồn: https://www.facebook.com/bakiem.mai/posts/1328282287363638

VNTB – Mặt nạ ngoại giao: Trung Quốc cố gắng viết lại câu chuyện virus corona

Anh  Khoa dịch
(VNTB) – Trung Quốc đang tự tạo hình ảnh người tốt để đánh lạc hướng những chỉ trích sai lầm ban đầu trong việc xử lý dịch virus corona khi tung ra hàng triệu mặt nạ, các khoản vay lãi suất thấp và đội ngũ chuyên gia y tế giúp đỡ các quốc gia khác. Bắc Kinh đã mang đủ thứ viện trợ chống dịch cho các quốc gia châu Âu đang khốn đốn trong cuộc tấn công ngoại giao. 

Trong những tuần gần đây, Trung Quốc cũng đã quyên góp hàng trăm ngàn mặt nạ y tế và bộ dụng cụ xét nghiệm cho Philippines và Pakistan, gửi nhân viên y tế đến Iran và Iraq, và gia hạn khoản vay 500 triệu đô la để giúp Sri Lanka chống dịch bệnh.

Khi virus COVID-19 lần đầu tiên xuất hiện tại thành phố Vũ Hán của Trung Quốc vào tháng 12, Bắc Kinh cho biết hiện họ đã kiềm chế được dịch bệnh khi các ca nhiễm mới trong nước không còn nữa. 

Nhưng vì các chính phủ khác hiện đang đối phó với đại dịch, Trung Quốc đang gửi khẩu trang, vật tư y tế và các chuyên gia cho các quốc gia này. 

Qua điện đàm với các thủ tướng Ý và Tây Ban Nha, Tập Cận Bình cam kết hỗ trợ các hai nước hiện chịu ảnh hưởng nặng nề nhất Tân Hoa Xã đưa tin.

Hai đội nhân viên y tế Trung Quốc đã đến Ý để giúp cho đối tác “Nhất đới, nhất lộ” sớm nhất trong EU.

Chủ tịch Ủy ban EU bà Ursula von der Leyen cho biết trên Twitter trong tuần này rằng Trung Quốc sẽ gửi ngay hai triệu khẩu trang tới châu Âu và bày tỏ lòng biết ơn tới Thủ tướng Lý Khắc Cường.

Bà nói rằng EU đã giúp quyên góp thiết bị cho Trung Quốc vào tháng 1 và đăng trên Twitter rằng : “Hôm nay, chúng tôi rất biết ơn sự hỗ trợ của Trung Quốc.”

Bắc Kinh cũng đã gửi thiết bị y tế đến Serbia trong tuần này.

“Hóa ra nếu không có Trung Quốc, châu Âu khó tự bảo vệ mình”, Tổng thống Serbia, ông Alexanderar Vucic nói với đại sứ Bắc Kinh khi nhận các bộ xét nghiệm và nói rằng Serbia đang ngóng chờ“người anh em Trung Quốc”. Hiện EU đã có lệnh cấm xuất khẩu thiết bị y tế vào Chủ nhật và Serbia không phải là thành viên EU.

Tân Hoa Xã cho biết thêm viện trợ và các bác sĩ Trung Quốc sẽ đến Serbia trong vài ngày tới.

Bắc Kinh trong những năm gần đây đã thách thức Brussels về ảnh hưởng của Trung Quốc ở vùng Balkan, đặc biệt là thông qua đầu tư cơ sở hạ tầng dựa trên khoản vay lớn cho các quốc gia thiếu tiền mặt.

Các đồng minh chính trị khác mà Trung Quốc đã hỗ trợ hoặc cung cấp còn có một số quốc gia châu Phi.

Trong khi đó, Jack Ma, người giàu nhất Trung Quốc, đã tặng hai triệu chiếc khẩu trang cho châu Âu, với các chuyến hàng đã đến Bỉ, Tây Ban Nha và Ý.

Một triệu mặt nạ khác sẽ chuyển tới Pháp vào thứ Tư.

Khi Bắc Kinh và Washington đang công khai ăn miếng trả miếng trong việc trục xuất hàng loạt nhà báo Mỹ gần đây của Trung Quốc và Tổng thống Trump sử dụng cụm từ “virus Trung Quốc”.

Mỹ hiện đang bận rộn chống dịch thì có quan điểm cho rằng Trung Quốc đang gấp rút tự tái định vị là cường quốc dẫn đầu thế giới thế cho Mỹ.

“Hiện, chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Trump không có bất kỳ phản ứng quốc tế có ý nghĩa nào và EU vẫn đang phải đối phó các vấn đề riêng, điều này tạo cơ hội có một không hai cho Trung Quốc”, Marina Rudyak, một chuyên gia về viện trợ nước ngoài của Trung Quốc nói Đại học Heidelberg.

Làm điều đó, Trung Quốc đang ra sức viết lại câu chuyện dịch bệnh COVID-19, đánh lạc hướng những chỉ trích về việc họ che đậy dịch bệnh và trở thành vị cứu tinh của “các quốc gia khác chậm phản ứng hoặc thiếu chuẩn bị hơn Trung Quốc”, nói thêm Ruding.

Đối với một số nước châu Âu, chiến lược của Trung Quốc dường như có hiệu quả.

Joerg Wuttke, chủ tịch Phòng Thương mại EU tại Trung Quốc cho biết: ” Hầu hếti đều cho Trung Quốc phải chịu trách nhiệm cho cuộc khủng hoảng toàn cầu này. Nhưng sự giúp đỡ nhân đạo hào phóng của Trung Quốc có thể sẽ khiến dư luận ở châu Âu ủng hộ Trung Quốc nhiều hơn.”

___________________________________________________________________________________

Nguồn: https://www.channelnewsasia.com/news/asia/mask-diplomacy-china-tries-rewrite-coronavirus-narrative-covid19-12559946 ) via Việt Nam Thời Báo

Ném đá (tham khảo)

Ném đá

Từ Thức

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trong phiên tòa phúc thẩm tại Việt Nam.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị ném đá cẩn thận vì đã viết Hoa Kỳ không phải là một quốc gia vĩ đại.

Keep cool.

Đó chỉ là một ý kiến, có thể sai, có thể thiển cận, nhưng không có gì nguy hiểm, đến nỗi phải đánh tới tấp.

Một ý kiến, có thể đồng ý hay không đồng ý, và nói tại sao. Đó là cơ hội để trao đổi, trình bày quan diểm của mình, làm sáng tỏ vấn đề. Cái đó gọi là sinh hoạt dân chủ.

Không có gì khẩn trương, bởi vì nước Mỹ không bị đe doạ, về thanh danh, về uy tín, về an ninh quốc phòng, chỉ vì có người nói nước Mỹ không vĩ đại.

Hãy thử dịch câu nói của NNNQ sang tiếng Anh, đưa cho bất cứ người Mỹ da trắng nào, chắc rất ít người phẫn nộ như người Việt. Có lẽ họ chỉ mỉm cười.

Nước Mỹ, nếu vĩ đại, chính là vì họ chấp nhận và tôn trọng tự do ngôn luận, tự do suy nghĩ, kể cả những suy nghĩ tào lao nhất.

Hầu như tất cả những nhà văn lớn nhất của Hoa Kỳ, từ Truman Capote, Norman Mailer tới Philipp Roth, Toni Morrison, Paul Auster, James Ellroy đều chỉ trích nước Mỹ, nhiều khi thậm tệ. Họ không phải là những kẻ thù của nước Mỹ. Họ không bị coi là những người ghét Hoa kỳ, trái lại, họ là những người đóng góp nhiều nhất cho Hoa kỳ thấy rõ khuyết điểm của mình để cải thiện.

Tại tất cả những quốc gia dân chủ, chuyện chỉ trích những cái xấu của chính mình là môn thể thao quốc gia.

Tại Pháp, những cuốn sách kiểu ‘’Le Mal Français’’ đếm không xuể.

Tại Anh, Ý, Bắc Âu, Nhật, Hàn những cuốn sách lột trần cái tệ hại của văn hoá địa phương, của con người bản xứ, đều là best sellers.

Không ai đòi treo cổ tác giả.

Vô địch thế giới về môn này là nước Đức. Sau đệ nhị thế chiến, số lượng sách báo tố khổ cái xấu, cái ác của người Đức trong thời đại nazi, cái khía cạnh đen tối của mỗi người Đức, có thể gom lại thành một thư viện lớn. Và trong số các tác giả, những trí thức, triết gia, nhân sĩ uy tín nhất.

Chỉ cần đọc vài trang của Nietzsch chỉ trích Thiên Chúa giáo một cách tàn tệ, nhưng vẫn được trọng vọng như một triết gia lớn, trong một quốc gia có truyền thống Thiên Chúa Giáo, đủ thấy mức độ trưởng thành của dân tộc Đức.

Đó chính là cái làm cho nước Đức vĩ đại, nếu có thể dùng chữ vĩ đại để nói về một quốc gia, bất cứ quốc gia nào.

Tại Pháp, quyền tự do tư tưởng là quyền căn bản của dân chủ. Hơn cả quyền tự do ngôn luận, họ đi xa hơn nữa, có cả quyền gọi là ‘’droit de blasphème’’ ( quyền báng bổ, chỉ trích các tôn giáo ).

Nếu tôi nhạo báng một Phật Tử, một người theo đạo Do Thái, Thiên Chúa giáo, tôi có thể bị lôi ra toà về tội mạ lỵ cá nhân, nhưng tôi có quyền chỉ trích một tôn giáo, bởi vì mỗi tôn giáo là một lý thuyết, là chân lý với người này, nhưng không nhất thiết là chân lý với người khác.

Nhiều triết gia, trí thức Pháp nghĩ nước Pháp đang đánh mất cá tính của mình, tự do tư tưởng của mình từ khi, trước áp lực, trước sự đe doạ của khủng bố Hồi giáo, đã tự kiểm duyệt, không dám chỉ trích Hồi Giáo nữa.

Phê bình lãnh đạo trong một nước dân chủ là chuyện rất thường. Đúng hay sai là chuyện khác, và có thể tranh luận, nhưng tranh luận trên đề tài, không trên đời tư, không biến thành những cuộc săn người.

Khi tất cả mọi người nghĩ như nhau nghĩa là không ai suy nghĩ gì nữa. Chúng ta đang đặt một chân vào chế độ độc đoán.

Tôi nói chuyện này với hai, ba người bạn, có thể gọi là trí thức. Tất cả đều đồng ý, nhưng khuyên đừng viết ra, để khỏi bị vạ lây. Hay mất lòng với những người bạn của mình, rất đông. Tóm lại lợi ít, hại nhiều. Đó là cái túi khôn của người Việt.

Nguồn:  Dân Luận

LỜI CHIA BUỒN
Xin gởi đến Chị Cường, hai cháu, và tang quyến lời chia buồn chân thành của gia đình chúng tôi.
GĐ Sầu Đông Nguyễn Thọ Chấn

Sáng nay Thịnh Mù từ Mỹ gọi qua báo tin Đỗ Cường đã vĩnh biệt cõi người (vào ngày hôm qua) nhiều phiền lụy này.  Đỗ Cường là một trong những bạn rất thân của Lão người thượng, tuy không từng xuất thân từ trường Trần Lục, Hồ Ngọc Cẩn, hoặc Chu Văn An như nhiều bạn thân thời trung học của Lão.  Đỗ Cường là cựu học sinh Nguyễn Trãi.  Cường là người bạn rất tốt, sôi nổi trong giao tiếp nhưng chí tình với bạn bè.  Cường nhiều bạn thân. Hai trong số những người bạn thân của Cường là Nguyễn Đan Quế ( Bs, cựu tù nhân chính trị ở VN),  thiếu tá hải quân Lê Anh Tuấn (đã tuẫn tiết khi Miền Nam mất vào tay  Cộng sản Miền Bắc).  Cường cũng đã bị tù (5 năm) như nhiều sĩ quan của QLVNCH sau 30/04/75.  Cường đoàn tụ cùng với gia đình ở Mỹ.  Hai con gái của Cường là cựu sinh viên trường Yale. 
Khi giơ tay chào giã biệt nhân gian, hẳn Cường đã mãn nguyện sống một đời sôi nổi, ngẩng mặt không khuất phục cường quyền dẫu có khi ở trong lao tù.  Giờ này, Lão người thượng tin là hương linh bạn đã đến cõi an lạc vĩnh hằng.

SANYO DIGITAL CAMERA

Dịch virus Vũ Hán tại Đức: Bài nói chuyện của Thủ tướng Đức Merkel có những điểm gì đáng chú ý?

Trong phần mở đầu bài nói chuyện trên truyền hình tối hôm 18/3, để nhấn mạnh đến tình hình nghiêm trọng, bà Thủ tướng Merkel đã ngụ ý ví nạn dịch virus Vũ Hán giống như một cuộc chiến tranh, nếu thua trận nước Đức sẽ tan nát như sau Thế chiến Thứ hai. Bà Merkel nói:

Tình huống này nghiêm trọng, và xin các bạn hãy coi nó thật sự nghiêm trọng. Từ khi nước Đức thống nhất, không!, kể từ khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, chưa có thử thách nào với nước ta phụ thuộc vào hành động cùng nhau và chia sẻ lẫn nhau của chúng ta như thế này. Tôi muốn giải thích với các bạn, chúng ta hiện đang ở đâu trong đại dịch, những gì Chính phủ Liên bang và các cơ quan nhà nước Đức đang thực hiện, nhằm bảo vệ tất cả mọi người, và giảm thiểu thiệt hại về kinh tế, văn hoá, xã hội. Nhưng đồng thời tôi cũng muốn nói với các bạn rằng vì sao tôi cần bạn để làm được điều đó, và mỗi người có thể tham gia vào việc đó như thế nào“.

Đó cũng chính là mục đích bài nói chuyện trên truyền hình của bà Thủ tướng Đức Angela Merkel.

Ngược lại với thể chế độc tài toàn trị, nhà nước bên trên ra lệnh và bắt buộc người dân ở dưới phải nhắm mắt tuân theo, bà Thủ tướng Đức muốn qua bài nói chuyện này người dân hiểu rõ hơn mục đích và lý do của các biện pháp hạn chế nghiêm ngặt của Chính phủ Đức. Bà Merkel giải thích:

Đó là điều tất yếu trong một nền dân chủ mở, rằng chúng tôi cần làm rõ những quyết định chính trị, giải thích thuyết phục lý do của những quyết định ấy, và truyền tải chúng rõ ràng đến người dân, để chúng có thể được thấu hiểu. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua nhiệm vụ này, nếu như mỗi người dân đều cùng hiểu rằng đó cũng là nhiệm vụ của chính mỗi người“.

Bà Merkel nhấn mạnh tất cả các biện pháp hạn chế nghiêm ngặt của Chính phủ Đức là nhằm “làm chậm lại sự lây truyền của virus, làm quá trình lây lan dài ra thêm nhiều tháng, để có thêm thời gian. Thời gian, để các nhà khoa học có thể tìm ra cách điều trị cũng như phát triển vắc xin phòng ngừa, nhưng trên hết là thời gian, để những người mắc bệnh có thể được chăm sóc y tế một cách tốt nhất“, vì nhờ vào thời gian kéo dài mà hệ thống y tế Đức không bị quá tải, không bị vỡ trận.

Bà Merkel cho biết “các biện pháp nghiêm ngặt là những hạn chế chưa từng có trong lịch sử của nước Đức“, nhưng lúc này đây, các hạn chế đó là “điều cấp thiết để cứu sống con người“. Bà nói tiếp:

Đó không đơn giản là những con số trừu tượng của thống kê, mà đó là người cha hay người ông, người mẹ hay người bà, người bạn đời, đó là những con người. Chúng ta là một cộng đồng, mà mỗi một cá thể sống, mỗi một con người đều có ý nghĩa“.

Tuy nhiên, tất cả các biện pháp của chính phủ sẽ vô dụng, nếu như người dân không thực hiện hiệu quả, do đó bà Thủ tướng Đức kêu gọi sự ý thức của người dân. Bà Merkel nói:

Chúng ta sống trong một nền dân chủ, chúng ta không phải chịu sự bắt buộc, mà chúng ta sống nhờ vào tri thức và trao đổi được chia sẻ… Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng chúng ta sẽ vượt qua được khủng hoảng này. Nhưng bao nhiêu nạn nhân? Bao nhiêu người thân yêu của chúng ta sẽ mất đi? Chúng ta có một phần lớn câu trả lời nằm trong tay của chính chúng ta… Điều này có nghĩa là nó sẽ không chỉ, mà còn phụ thuộc vào việc mỗi một chúng ta kỷ luật, tuân theo và thực hiện các quy định như thế nào“.

Kết thúc bài nói chuyện trên truyền hình, bà Thủ tướng Đức Merkel bày tỏ:

Cho dù chưa từng trải qua, chúng ta phải cho thấy rằng hành động của mình bao gồm cả trái tim và lý trí để cứu sống con người. Và điều này phụ thuộc vào mỗi một chúng ta, không có ngoại lệ nào.

Hãy quan tâm đến chính bản thân bạn và người thân yêu của bạn!

Hiếu Bá Linh

Chủ đề: Thế giới
Nguồn: Dân Luận

Đôi giòng:
Mấy tuần nay ‘kẻ xấu’ chơi xấu chặn đường vào Dân Luận. Nay vào lại được Dân Luận, bài đầu tiên trang chủ đọc là của một tác giả rất quen thuộc, đã viết nhiều bài về thân phận của nhiều người Việt phải rời bỏ đất Việt kiếm sống nơi xứ người. Một đặc điểm cần ghi nhận là ở vùng đất nổi tiếng về những người ‘thành đạt’ ( rất nhiều người làm quan lớn dưới triều đại mới!) thì cũng không biết bao lương dân nghèo đã phải tha hương cầu thực. Bài của Tưởng Năng Tiến cho thấy cái tương phản dữ dội, và không kém tàn nhẫn của nhiều người xuất xứ từ vùng đất này.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bi Chừ Bên Nớ Ra Răng?

Khi tôi vừa sinh ra đời, vào những năm đầu của thập niên 1950 (lúc cuộc cách mạng vô sản vừa mới thành công ở nửa nước V.N) thì Nghệ An sắp trở thành… thiên đường – theo như hứa hẹn của một vị cán bộ địa phương:

“Chúng ta, toàn dân tộc ta, toàn giai cấp ta, toàn Đảng ta đã lạc quan đánh giặc thắng lợi, bắt địch phải kí với ta hiệp định Genève. Như thế là kẻ địch đã phải công nhận chính phủ nước Việt Nam dân chủ cộng hoà là một chính phủ đàng hoàng đứng ngang hàng với tất cả các chính phủ trên thế giới. Lạc quan đánh giặc xong, chính phủ ta, Đảng ta, toàn dân tộc ta, toàn giai cấp ta lại lạc quan xây dựng đất nước không kém gì các cường quốc trên thế giới… Nhà của ta ở hiện nay sẽ phá sạch sành sanh, phá sạch không còn một dấu vết gì của nghèo nàn lạc hậu. Tất cả mọi nhà đều xây thành nhà cao tầng. Từ nhà đi ra đồng có ô tô đưa đi. Làm ruộng mệt mỏi thì ngừng tay xem xi-nê…” (Võ Văn Trực. Cọng Rêu Dưới Đáy Ao. Hà Nội: Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Công Ty Văn Hoá & Truyền Thông Võ Thị, 2007. Bản điện tử do talawas chủ nhật thực hiện).Những lời hứa hẹn kể trên, tuy nghe có vẻ hơi quá “lạc quan” nhưng đã trở thành hiện thực – theo tường thuật của tác giả Võ Hoài Nam, báo Dân Trí:

“Thành phố đã trở mình thay da đổi thịt thật sự! Nhà cao hàng chục tầng chót vót, nhà 4, 5 tầng như đan cửi. Cửa hiệu, hàng quán nhan nhản sáng đèn với những bảng quảng cáo sặc sỡ đủ các loại. Công sở hoành tráng. Ga Vinh, Bến xe Vinh…cũng khác hẳn ngày xưa. Hàng cây xanh ven đường cắt tỉa gọn gàng bắt mắt. Đường phố rộng mở thênh thang và nhiều hơn trước, với những tên phố lạ hoắc mà tôi chỉ biết đọc và để đọc mà thôi! Xe máy đủ loại sắc màu nội ngoại nườm nượp hoa cả mắt! Ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng lướt nhẹ trên đường phố… ”

Thảo nào mà liên tiếp trong nhiều năm qua, tỉnh Nghệ An đều có tổ chức lễ dâng bánh chưng nặng hàng ngàn ký lô để tri ân thân mẫu bác Hồ.

Em gái bán mực khô mà tôi gặp trưa nay – tiếc thay – đã không có cái “diễm phúc” được tham dự vào những màn trình diễn hoành tráng ấy. Em không phải kẻ duy nhất bị bỏ quên hay bị đứng ngoài mấy cuộc vui chơi, lễ lạc, hay những “bữa tiệc đời” của tỉnh Nghệ An.

Ở Lào, cũng như ở Thái, tôi đã gặp vô số những thanh niên và thiếu nữ Việt Nam đang tha phương cầu thực y như em vậy. Họ lầm lũi đi sau những chiếc xe kem, xe nước dừa, xe bán trái cây… Họ tất bật suốt ngày trong những quán ăn nóng bức. Họ nhễ nhại mồ hôi giữa những công trường ngập nắng. Tất cả nếu không phải là dân Nghệ An thì cũng quê… Hà Tĩnh!

Nguồn: Dân Luận