Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Lời cám ơn

Hân hạnh chào đón bạn đọc,

Chân thành cám ơn các tác giả đã cho phép chúng tôi sử dụng bài viết, thơ, truyện, nhạc, tranh vẽ, ảnh chụp,…trên Blog này;

Chân thành cám ơn trước những tác giả mà chúng tôi chưa liên lạc, nhưng đã mạn phép* quý vị đưa bài, hình ảnh, tranh vẽ, ảnh chụp,…giới thiệu đến bạn đọc;

Mến chúc quý vị và quý bạn sức khoẻ, bình an,

Trân trọng,

Riverwood Arts Center 03a (Small)

Sầu Đông  Nguyễn Thọ Chấn

* Trong trường hợp quý vị có những điều cần lưu ý, xin vui lòng cho biết qua điện thư. Chân thành cảm ơn quý vị.

Chính phủ Việt Nam trong báo cáo gởi Quốc hội chỉ nói tới thiệt hại trong vụ cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh ven biển miền Trung, mà không đề cập tới trách nhiệm của bất kỳ cơ quan hay cá nhân nào ở Trung ương cũng như địa phương.

Source: Hé lộ khả năng chế tài Formosa?

Trích:

TS Phạm Chí Dũng nhận định: “Tôi không tin tưởng lắm, cũng như không nghĩ rằng việc tổ chức điều tra Formosa của nhà nước Việt Nam lại có thể dẫn tới kết quả hoàn toàn. Tại vì một trong những nhân vật tai tiếng nhất hiện nay là ông Võ Kim Cự, nguyên Bí thư Hà Tĩnh, ông Cự hiện nay đang chịu một số dư luận cho là ‘cõng rắn cắn gà nhà’. Ông Võ Kim Cự lại là người có mối quan hệ sâu rộng với một số lãnh đạo cấp cao trên nhà nước. Thành thử nếu không giải quyết chuyện Võ Kim Cự thì không thể nói chuyện điều tra Formosa, điều tra Formosa sẽ dẫn tới trách nhiệm của những người liên quan như ông Võ Kim Cự.”

Bạn đọc nhấn vào hàng tiêu đề để đọc toàn văn

Nhân chứng xuất hiện, tố cáo Trung Quốc dối trá

Posted by adminbasam on 28/07/2016

FB Vũ Kim Hạnh

28-7-2026

Hình ảnh bà Catherine West trong video.

Từ sáng sớm nay, tôi nói về đoạn phim quảng cáo thể hiện sự linh hoạt, quyết liệt, công phu của TQ để “chống lại phần còn lại của thế giới”. Đến chiều đã thấy tin: nữ nghị sĩ Anh Catherine West vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình xuất hiện phút thứ 2:25, và phát biểu trong video tuyên truyền về lập trường Biển Đông của Trung Quốc ở Quảng trường Thời đại, Mỹ.

Trong phim bà nói: “Tôi nghĩ đàm phán là rất quan trọng. Và đó là lý do chúng ta cần lưu tâm rằng phải giải quyết mọi việc theo khu vực, và có hướng đi chín chắn tới đối thoại“. Bà nhớ lại, đó có thể là phỏng vấn của PV TQ tại Bắc Kinh, bên lề Diễn đàn Chính đảng Cấp cao Trung Quốc – châu Âu tháng 5/2016. Thực ra, bà nói: “Đối thoại là rất quan trọng để đảm bảo hòa bình trong khu vực, và tiến trình trọng tài ở The Hague (nơi có trụ sở của Tòa Trọng tài Thường trực) là một trong những cơ hội như vậy để giải quyết các tranh chấp một cách chín chắn“.

Bộ máy truyền thông của TQ đang tăng hết công suất, quơ quào đủ kiểu đối phó phán quyết PCA. Thử điểm lại vài vụ nổi bật.

Bịa đặt: Chiều ngày 3/6, tại đối thoại Shangri-La họp ở Singapore, đại diện TQ họp với VN đề nghị đừng nêu vấn đề biển Đông ra. Bước ra khỏi cuộc họp, TQ phát ngay tờ rơi bên lề bằng 2 thứ tiếng. Loại tiếng Anh là về lịch sử QĐTQ nhưng tờ rơi tiếng Hoa tựa “Các khía cạnh vấn đề biển Nam Hải” lại khẳng định tất cả biển Đông là của TQ.

Giả dối: Ngày 21/6 tung video “Hiện trạng: ai đang khuấy động sóng dữ biển Đông?” ý nói TQ đang phục vụ nhu cầu sử dụng chung của tàu thuyền qua lại khu vực.

10 thành 60: Ngày 23/6 tung tin có 60 nước ủng hộ lập trường chiếm biển Đông của TQ trong khi không khó khi tìm hiểu, chỉ có chưa đến 10 nước: Afghanistan, Gambia, Nigeria, Kenya, Sudan, Togo, Lesotho và Vanuatu.

Dối trá công phu: Và ngày 28/6, chiếu trên Đài Truyền hình TW TQ bô phim dài 9 tập “Tòan bộ tin tức biển Đông”.

Và rồi từ 23/7 đến 3/8, chiếu liên tục phim huênh hoang về “quyền lịch sử” của TQ ở biển Đông (12 phút 1 lần suốt 24g/ ngày). Ngay sau đó, có phản ứng thẳng thừng của nữ nghị sĩ Catherine West như trên…

H1Ảnh tờ rơi “các khía cạnh vấn đề biển Nam Hải”

_____

VnExpress

Nghị sĩ Anh bức xúc vì bị Trung Quốc vơ vào video Biển Đông ở Mỹ

Trí Dũng

28-7-2016

Nữ nghị sĩ Anh Catherine West vô cùng ngạc nhiên khi thấy mình xuất hiện trong video tuyên truyền về lập trường Biển Đông của Trung Quốc ở Quảng trường Thời đại, Mỹ.

H1Màn hình hiển thị quảng cáo của hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc Xinhua tại Quảng trường Thời đại. Ảnh: AFP

Khi phóng viên của Quartz gọi điện cho nữ nghị sĩ Anh Catherine West, ngoại trưởng thuộc Công đảng trong nội các đối lập Anh, thông báo rằng bà vừa xuất hiện trên đoạn video tuyên truyền của Trung Quốc về cái họ gọi là “chủ quyền” ở Biển Đông trên Quảng trường Thời đại tại New York, bà West đã vô cùng sửng sốt.

Trong đoạn video dài 3 phút 12 giây này, Ngô Sĩ Tồn, chủ tịch của Viện Quốc gia Trung Quốc về Nghiên cứu Biển Đông, ngang nhiên nói rằng Bắc Kinh có chủ quyền ở quần đảo Trường Sa và có cơ sở lịch sử và pháp lý để chứng minh. Trung Quốc trích dẫn ý kiến của một số chuyên gia và quan chức quốc tế mà họ cho là ủng hộ lập trường của Bắc Kinh ở Biển Đông, trong đó có bà West.

Bà West xuất hiện từ phút 2:25, dường như đang trả lời phỏng vấn của phóng viên Trung Quốc. “Tôi nghĩ đàm phán là rất quan trọng. Và đó là lý do chúng ta cần lưu tâm rằng phải giải quyết mọi việc theo khu vực, và có hướng đi chín chắn tới đối thoại”, bà nói.

Theo bình luận viên Steve Mollman, nếu chỉ nghe những lời bà West được trích trong đoạn video về Biển Đông này, người xem có thể dễ dàng suy nghĩ rằng nữ nghị sĩ Anh ủng hộ việc đàm phán song phương để giải quyết mọi tranh chấp. Quan điểm đó trùng với lập trường của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, khi Bắc Kinh khăng khăng không chấp nhận phán quyết của tòa quốc tế, mà chỉ muốn đàm phán song phương với các nước có tranh chấp trên Biển Đông.

Sau khi Tòa Trọng tài ra phán quyết mang tính ràng buộc, bác bỏ cơ sở pháp lý của “đường lưỡi bò” Trung Quốc ngang nhiên vẽ ra trên Biển Đông, Bắc Kinh đã tuyên bố không tuân thủ quyết định này, và tăng cường chiến dịch lôi kéo, vận động, tuyên truyền khắp thế giới về lập trường Biển Đông của họ. Có vẻ như đoạn video trên cũng là một phần trong chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn đó.

Video được phát trên màn hình quảng cáo cao 19 m, rộng 12 m chuyên hiển thị hình ảnh của Trung Quốc kể từ năm 2011, được phát sóng 120 lần một ngày từ 23/7 cho đến ngày 3/8. Ước tính video tiếp cận khoảng 500.000 người qua lại mỗi ngày.

Bà West rất bất bình vì phát ngôn của mình bị bóp méo một cách nghiêm trọng. Nữ nghị sĩ khẳng định những câu nói mà Trung Quốc trích ra trong đoạn video hoàn toàn sai lệch so với ngữ cảnh, và không thể hiện quan điểm của bà đối với vấn đề Biển Đông.

Thư ký báo chí của bà West cho biết có thể những câu nói trên của nữ nghị sĩ được cắt ra từ đoạn phỏng vấn giữa bà với các phóng viên nước ngoài ở Bắc Kinh bên lề Diễn đàn Chính đảng Cấp cao Trung Quốc – châu Âu diễn ra hồi tháng 5.

Trong một email gửi tới Quartz sau đó, bà West giải thích rõ hơn về lập trường của mình: “Tôi bảo lưu quan điểm rằng đối thoại là rất quan trọng để đảm bảo hòa bình trong khu vực, và tiến trình trọng tài ở The Hague (nơi có trụ sở của Tòa Trọng tài Thường trực) là một trong những cơ hội như vậy để giải quyết các tranh chấp một cách chín chắn”.

Bà West cho biết sau khi xem đoạn video, bà cảm thấy bối rối và bất bình với những giọng điệu mà Trung Quốc thế hiện trong đó, đồng thời khẳng định không hề biết rằng những lời bình luận trong cuộc phỏng vấn bên lề của mình lại được sử dụng theo cách này.

H1Hình ảnh bà West xuất hiện trong đoạn video tuyên truyền của Trung Quốc. Ảnh chụp màn hình

“Dù tôi vui lòng trả lời phỏng vấn về những nỗi quan ngại của mình về quá trình quân sự hóa Biển Đông và nhu cầu hợp tác để đảm bảo một giải pháp hòa bình, tôi không hề vui khi hình ảnh đó được sử dụng theo cách như thể tôi ủng hộ hướng đi hiện nay của Trung Quốc đối với các đảo nhân tạo”, bà viết.

Bà khẳng định rằng các hồ sơ lưu trữ tại Quốc hội Anh đều thể hiện việc bà thường xuyên nêu quan ngại về hoạt động xây đảo nhân tạo và triển khai quân sự phi pháp của Trung Quốc trên Biển Đông. Bà đã hối thúc chính phủ Anh làm tất cả những gì có thể để đảm bảo luật pháp quốc tế được tôn trọng, có những bước đi cần thiết để ngăn chặn tình trạng quân sự hóa khu vực.

“Đảm bảo hòa bình và ổn định ở Biển Đông là vấn đề mà tôi rất quan tâm. Tôi đã nêu vấn đề này với đoàn đại biểu Trung Quốc tại hội nghị, và đặc biệt tôi đã bày tỏ lo ngại rằng hoạt động xây đảo và triển khai lực lượng quân sự trên các đảo nhân tạo ở Biển Đông là mối quan ngại lớn đối với Anh và các nước châu Âu, cũng như các bên bị ảnh hưởng ở Biển Đông”, bà nhấn mạnh.

Trong bức thư gửi Ngoại trưởng Anh Philip Hammond hồi giữa tháng 7, bà đặt câu hỏi: “Bộ Ngoại giao Anh có đồng ý rằng phán quyết của Tòa Trọng tài cần phải được tôn trọng, và bất cứ hành vi không tuân thủ nào của chính phủ Trung Quốc không chỉ gây ra tổn hại nghiêm trọng về uy tín với họ mà còn tạo nên lỗ hổng lớn trong luật pháp quốc tế?”

Một người nữa cũng rất sửng sốt khi thấy bà West bị “vơ” vào đoạn video tuyên truyền của Trung Quốc là Matthew Whitty, thư ký báo chí của bà. Ông Whitty nói rằng trong cuộc phỏng vấn với các phóng viên bên lề hội nghị diễn ra ở Bắc Kinh, bà West cũng đã nêu rõ những quan ngại về quá trình quân sự hóa các đảo nhân tạo ở Biển Đông.

“Thật kỳ lạ khi hình ảnh đó lại được Trung Quốc sử dụng để hậu thuẫn cho lập trường Biển Đông của mình”, ông Whitty nói.

Xem thêm: Trung Quốc chiếu video tuyên truyền về Biển Đông ở Quảng trường Thời đại Mỹ

Nguồn: anhbasam.wordpress.com

Đôi giòng:
Quan huyện cả nước(?)có villa hoành tráng thì quan xã cả nước(?) ăn nhậu tưng bừng, ‘vui vẻ’ cả làng cũng là tự nhiên thôi. Bọn lương dân không chịu góp thêm tiền cho quan đi nhậu để quan chiếu cố khi có việc đừng có trách quan…làm khó nha!!!

Chuyện Formosa và chuyện quan xã tiêu hoang

(VienDongDaily.Com – 22/07/2016)


Văn Quang – Viết từ Sài Gòn

Phát hiện khoảng 100 tấn chất thải của Formosa chôn tại nhà ông Giám đốc môi trường.

Trong tuần này, cả nước bỗng lại rùm beng về chuyện công ty Formosa của mấy chú ba Tàu chôn 100 tấn chất thải ở trang trại sếp công ty môi trường. Sau vụ Formosa nhận lỗi và đền bù 500 triệu đô la nhiều dư luận vẫn tỏ ý bất bình vì số tiền đến bù ấy đổi lấy tính mạng của người dân là không thể chấp nhận và còn môi trường biển nhiễm độc lấy gì đền cho nổi. Chuyện này tôi đã tường trình trong bài “Chuyện con cá chết và những ông tiến sĩ VN” vào ngày 4 tháng 5, 2016 vừa qua. Tôi cũng đã đặt ra câu hỏi: “Nếu cái gọi là cơ quan chức năng có bao che hay nhận hối lộ thì lương tâm cũng chết luôn rồi. Còn mong gì cứu vãn!”  Nhưng đến nay lại bùng lên vì một sự việc mới.

Cơ quan chức năng Hà Tĩnh phát hiện hơn 100 tấn chất thải của Formosa được chôn lấp trái phép tại trang trại của giám đốc Công ty Môi trường đô thị thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Trang trại nơi chôn chất thải gần khe nước Tò Vò. Khe này chảy về hồ Mộc Hương, nơi cung cấp nước sản xuất cho người dân phường Kỳ Trinh và các vùng lân cận.

Chất thải đổ ở nhà ông Giám đốc môi trường thì chắc ăn quá chẳng anh nào dám hó hé. Nhưng dân biết rồi cả nước cùng biết, lan ra đến cả thế giới cùng biết.  Ngoài ra Formosa còn đổ trộm rác thải tại bãi rác thị trấn Thiên Cầm, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh bị chính quyền bắt quả tang, lập biên bản. Lại có tin mới nhất cho biết Giám đốc Công ty Môi trường Đô thị Kỳ Anh (Hà Tĩnh) khai nhận với công an là ngoài việc chôn lấp bùn thải Formosa Hà Tĩnh trong trang trại, còn “lén lút” chôn lấp chất thải Formosa trong Công viên Môi trường. Người dân lại phát hiện Formosa còn đổ rác thải tại xóm Trại, phường Kỳ Long, thị xã Kỳ Anh, tại trang trại của ông Cao Nhân nằm dưới chân dãy núi Hoành Sơn, bên cạnh nghĩa trang của phường Kỳ Long, cách trung tâm thị xã Kỳ Anh khoảng 15 km, cách khu công nghiệp Formosa khoảng 3 km. UBND thị xã Kỳ Anh cho tổng rà soát trên toàn địa bàn thì phát hiện 10 điểm có rác thải sinh hoạt và rác xây dựng từ dự án Formosa đổ ra môi trường.


Trang trại nơi chôn chất thải gần khe nước Tò Vò về hồ Mộc Hương, nơi cung cấp nước sản xuất cho người dân phường Kỳ Trinh và các vùng lân cận.

Và tất cả đang được điều tra xử lý!

Chắc bạn đọc ở nước ngoài đã đọc những tin này. Đến nay lại điều tra xem có phải chất thải độc hại không hay chỉ là bùn. Chẳng biết điều tra đến bao giờ mới có kết quả đây. Còn đang bàn, đang họp, đang ý kiến lu bù, hai bên đang đổ lỗi cho nhau, chắc hơi lâu và biện pháp “xử lý” như thế nào vẫn chưa rõ. Mong rằng nó sẽ không chìm xuồng như những vụ khác.

Trong tuần này VN sao lắm chuyện “kỳ” quá cho nên mới có bài hát “đất nước mình kỳ quá phải không anh.”
Lại còn chuyện “cỏn con” là cái biển số xe trắng – xanh lẫn lộn, giờ đây, sau điều tra của báo chí và kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, người dân mới “ngã ngửa” với con đường thăng tiến của vị nguyên Phó chủ tịch Hậu Giang Trịnh Xuân Thanh.

                       Cơ quan chức năng lại phải đào đất để di dời 100 tấn thải Formosa đi đổ nơi khác.

         Ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang vừa bị xóa tên là đại biểu Quốc Hội

Con đường kỳ ảo đưa một ông làm thua lỗ hàng chục tỷ bay cao hơn

Nhìn lại hành trình của Trịnh Xuân Thanh, mới thấy con đường công danh vô cùng kỳ ảo. Chỉ tính thời điểm làm Phó bí thư Đảng uỷ, Tổng giám đốc Tổng công ty Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), chỉ một thời gian ngắn, ông Thanh lên chức Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tổng công ty này. Trong thời gian “trị vì”, ông Thanh đã để lại một “thảm trạng không thể xấu hơn cho PVC” – lời tác giả Hà Nguyễn. Đó là khoản thua lỗ 3,298 tỷ đồng VN [hơn $145 triệu Mỹ kim] và có thời điểm, gần mất hết vốn nhà nước.

Trong khi nhiều cá nhân, đơn vị trong PVC thời kỳ đó bị khởi tố hình sự thì không hiểu sao, ông Thanh lại… thoát hiểm một cách bình an và ngoạn mục để đi tìm được bến đỗ mới. Đó là chức Phó chánh văn phòng, phụ trách Văn phòng đại diện miền Trung của Bộ Công Thương tại Đà Nẵng.

Đáng lý ra, với “thành tích” tai tiếng sờ sờ như thế, ông Điền phải bị truất chức ngay bởi còn làm lãnh đạo ngày nào còn “gây dư luận xấu” ngày ấy, nhưng thật bất ngờ, ông lại được đảng bộ, chính quyền và cấp trên tín nhiệm đặt vào vị trí cao nhất, quyền lực nhất của Hải Phòng, Bí thư Thành ủy.

Rồi cũng chỉ một thời gian ngắn sau, ông Thanh lại được lãnh đạo Bộ Công Thương tín nhiệm, bổ nhiệm làm Phó chánh Văn phòng phụ trách của Bộ, sau đó là Vụ trưởng, Trưởng ban Đổi mới sắp xếp doanh nghiệp. Cuối cùng, ông Thanh được luân chuyển về làm tới chức vụ Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, tham gia ứng cử và được bầu làm Đại biểu Quốc hội.

                            Ông Lê Quang Hòa – Giám đốc Công ty Môi trường và đô thị thị xã Kỳ Anh

Câu hỏi đặt ra, vì sao con đường công danh của ông Thanh lại “ngoạn mục” như vậy? Dư luận cho rằng đó là có kẻ “chống lưng” theo kiểu “con quan thì lại làm quan, con anh sãi chùa vẫn quét lá đa.” Bởi ai cũng biết ông Vũ Quang Hải, 28 tuổi, là con trai Nguyên Bộ Trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng.

Qua kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTƯ) đã thấy rõ những dấu hiệu của chạy chức, chạy “tội”, chạy chức của ông Thanh. Một hiện tượng thường thấy trong xã hội làm quan thời nay, đây là bằng chứng rõ nhất không thể che đậy được nữa.

Bởi thế ngày 15 tháng 7 vừa qua, chánh Văn phòng Hội đồng bầu cử quốc gia cho biết, tất cả thành viên của Hội đồng có mặt trong phiên họp sáng 15/7 đã bỏ phiếu tán thành việc không công nhận tư cách đại biểu Quốc Hội của ông Trịnh Xuân Thanh (nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang).

Và theo Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, ông Trịnh Xuân Thanh không đủ điều kiện, tiêu chuẩn để được đề bạt, bổ nhiệm, quy hoạch các chức vụ cao hơn và không thuộc diện cán bộ luân chuyển theo kết luận 146 của Bộ Chính trị khóa XI. Nhưng, ông Trịnh Xuân Thanh vẫn đề nghị, để các cơ quan chức năng làm quy trình tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh lãnh đạo ở Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang là thể hiện thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm và thiếu gương mẫu.

Ông này bay nhanh quá và cao quá nên ngã lộn cổ xuống bùn đen là đáng đời, số phận những tay quan có ô dù khi bị bại lộ chắc cũng thế thôi. Nhưng còn biết bao nhiêu ông như Trịnh Xuân Thanh khác chưa bị bại lộ? Chỉ có Trời biết.

Đó là hai chuyện lớn chưa có hồi kết nên đến đây tôi chỉ xin kể một chuyện nhỏ thôi. Đó là chuyện quan tham ăn đúng nghĩa đen mà báo Nông Nghiệp Việt Nam vừa đưa tin. Quan xã ăn chơi mắc nợ nhà hàng đến tận cơ quan làm rùm beng

Trong bài viết tác giả nêu rõ: “Quan xã tiêu hoang, nợ chồng chất lên đến hàng chục tỷ” thì hình như một số lãnh đạo của xã Đồng Thái không làm việc gì ngoài thời gian để… ăn và ngân sách của xã không biết lấy gì mà trả.

Song, đáng chú ý là những khoản chi ăn uống, lễ hội, du lịch, đình đám… bị chủ nhà hàng đến làm rùm beng ngay tại trụ sở. Có ba nhà hàng mà lãnh đạo xã hay tổ chức ăn uống là Tư Lùn, Phượng Ớt và Nga Nguyên. Không chỉ ủy ban nợ mà các ban, ngành, đoàn thể cũng nợ. Dù ai nợ thì cũng nhìn vào túi ngân sách xã mà thôi… Sau mỗi sự kiện hay ăn uống xong là lại kéo nhau đi hát…

                                    Bùn thải của Formosa được chôn ở bãi rác Thiên Cầm sai phép

Đọc những dòng này, không khỏi nhớ lại sự kiện Thái Bình cách đây 20 năm (1996). Khi đó, tại một số địa phương trong tỉnh, đã hình thành một lớp cường hào mới. Kiểu ăn chơi đó của cán bộ xã thời đó là chiều chiều, từng đoàn xe máy lũ lượt kéo nhau lên thị xã hoặc các trung tâm lớn để ăn tiêu, đập phá.

Cách để “nhận diện” họ khá dễ bởi mùa đông thì áo lông, quần ka ki, đầu đội “nồi cơm điện”, đi dép lê loẹt xoẹt. Mùa hè, trang phục thay đổi đôi chút, áo lông được thay bằng áo bay. Họ ăn uống xô bồ, bặm trợn và nói năng thường là rất thô lỗ…

Tất nhiên, tiền thì ở đâu ra ngoài tham ô, tham nhũng và hậu quả những việc làm của họ là hàng vạn nông dân đứng lên biểu tình để rồi hàng ngàn cán bộ đảng viên bị xử lý kỉ luật, trong đó không ít người dính tù đày. Một bài học đau xót vẫn còn nguyên giá trị.

Trở lại với sự việc ở Đồng Thái, khó có thể nói khác, những “ông vua con” ở đây đã không chỉ “ăn không từ một thứ gì” như bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã vạch rõ và cũng không chỉ “ăn không còn một thứ gì” mà còn để nợ cho tương lai.

                             Bùn của Forrmosa chôn lấp ở bãi rác Thiên Cầm được đào lên đen ngòm
Đi thị sát chỉ là cái cớ

Làm quan ở xã thôi mà chơi sang dữ. Đi tận Sầm Sơn thị sát. Ba Vì thì toàn rừng núi, đi ra biển thì học tập được cái gì? Chẳng qua đó chỉ là cách để các quan có cớ đi ăn nhậu và chơi bời thỏa thích mà thôi. Đi chơi nhưng không chịu bỏ tiền túi trả, bắt ngân sách xã phải “gánh nợ”.

Được biết, khoản tiền 3.5 tỷ trên có từ thời ông chủ tịch tiền nhiệm Phùng Trần Anh. Ông Anh tại vị chưa trọn nhiệm kỳ thì bị kỷ luật cảnh cáo, giáng chức làm Trưởng Công an xã. Sau đó, khoản nợ do “ăn nợ, hát chịu” này được “bàn giao” cho người hậu nhiệm là Chủ tịch Phùng Trần Ngọ.

Kế toán chỉ thẳng mặt phó Bí thư do văn phòng thành ủy Bạc Liêu vì hết tiền, nợ nần:

“Thế này thì phải cắt điện nước của thành ủy à?
Chỗ thì thừa mấy ngàn tỷ đem xây tượng đài, chỗ thì không có tiền để hoạt động”.
Chủ quán xông tới ủy ban đòi nợ quan xã “ăn nợ, hát chịu” 3.5 tỷ
Đồng Thái là xã nằm ở phía tây bắc huyện Ba Vì (TP Hà Nội). Trong số 3.126 gia đình dân thì có 411 gia đình nghèo (13.1%) và 67 gia đình cận nghèo (0.02%). Tính đến tháng 6/2016, dư nợ tín dụng ở hai ngân hàng trên địa bàn xã lên đến gần 34 tỷ đồng.

Một nhân viên ở xã chia sẻ, 38 tỷ đồng này chủ yếu là nợ xây dựng cơ bản, xây dựng “Nông Thôn Mới”, ngoài ra còn 3.5 tỷ đồng là những khoản nợ mà hiện nay vẫn đang treo lơ lửng, khoanh trong sổ kế toán. Việc chi tiêu chẳng có kế hoạch, dự toán gì cả. Đáng chú ý là những khoản chi ăn uống, lễ hội, du lịch, đình đám… bị chủ nhà hàng đến làm rùm beng ở trụ sở để đòi nợ. Thế mới xấu mặt, dân chỉ há hốc mồm nhìn. Không chỉ ủy ban nợ mà các ban, ngành, đoàn thể cũng nợ. Dù ai nợ thì cũng nhìn vào túi ngân sách xã mà thôi. Ngân sách ấy ai đóng? Tất nhiên là anh dân đen rồi.

                 Một chiếc xe tải chở rác thải từ Formosa bị cơ quan chức năng bắt quả tang đổ trái phép

Không chỉ có nợ ăn nhậu mà còn nợ cả bảo hiểm và nhiều thứ khác. Một nhân viên cho biết: “Từ năm 2015 trở về trước anh em thấy tủi thân vì đến kỳ lĩnh lương mà không có tiền. Có dạo, xã nợ lương đến 3 tháng liền. Không chỉ nợ lương mà còn nợ bảo hiểm. Đặc biệt, có nhiều người được tăng lương nhưng không hề hay biết, trong đó có cả Chủ tịch HĐND xã”.

Sau cuộc bàn giao Chủ tịch xã, đến tháng 9, UBND huyện cho kiểm tra tài chính tại xã Đồng Thái. Lúc này, toàn thể cán bộ, nhân viên mới tóa hỏa biết rằng, không những xã nợ lương mà còn “ém” cả bảo hiểm, chính sách nâng lương của họ.  Ăn cả đến đồng lương và tiền bảo hiểm của chính nhân viên mình thì còn gì của dân mà các quan không dám ăn.

Hết năm 2014, UBND xã còn nợ 3,587,766,300 đồng ($160,000), tất cả là nợ chi tiêu thường xuyên và các khoản thủ tục giấy tờ không đầy đủ từ năm 2014 và 2013 trở về trước. Các khoản nợ mà người ta gọi là nợ “ông Chằng bà Chuộc” này rồi người dân xã Đồng Thái phài nai lưng ra làm để trả thôi, làm sao mà quỵt được. Quỵt nợ nhà hàng là có bọn xã hội đen vác mã tấu đến đòi, làm sao không trả. Lại “mượn tạm” tiền dân. Nhiều làng xã vẫn còn những loại quan khốn nạn như thế thì chỉ chết anh dân đen. Chúng ta chỉ còn biết ngậm ngùi thương xót cho số phận người dân VN bây giờ.

Văn Quang (21-7-2016)

Ông Võ Kim Cự từng nói gì về ‘đứa con đẻ’ Formosa?

Posted by adminbasam on 27/07/2016

Tiền Phong

Đình Thắng

27-7-2016

H1Những ngày gần đây, sau khi không thể trốn tránh truyền thông, nguyên Bí thư, nguyên Chủ tịch Hà Tĩnh Võ Kim Cự đã trả lời báo chí về dự án Formosa – ‘đứa con đẻ’ của chính ông.

Tuy nhiên, dường như công luận chưa đồng tình với những giãi bày của ông về dự án này. Hãy cùng Tiền Phong ngược dòng thời gian về Hà Tĩnh 2 năm về trước để nghe ông Cự ca ngợi hết lời dự án Formosa ra sao.

Formosa cứu cánh cho Hà Tĩnh và cả nước

Ngay từ khi Formosa có ý định vào Việt Nam, báo Tiền Phong đã có hàng loạt bài viết kéo dài trong nhiều năm đề cập tới tác hại của nó tới môi trường tự nhiên và xã hội, về những ưu đãi chưa từng thấy… Ngay cả cuộc gặp bất đắc dĩ của các PV báo Tiền Phong hồi năm 2014 với ông Võ Kim Cự cũng xuất phát từ loạt bài từng đăng tải trên Tiền Phong: “Được, mất ở siêu dự án Formosa”.

Cuộc gặp gỡ đó có đủ lãnh đạo ban bệ tỉnh Hà Tĩnh, có cả một nhân vật khá đặc biệt là nguyên Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh Nguyễn Văn Bổng (sau này bị khởi tố vì làm “xiếc” với đất công liên quan dự án Formosa gây thiệt hại cả chục tỷ đồng). Tuy có đủ thành phần quan trọng của tỉnh Hà Tĩnh dự, nhưng chủ yếu mình ông Cự “thuyết trình” về Formosa.

Giọng ông Cự lúc khoan, lúc nhặt, nhưng rành rọt: “Thế mạnh của Formosa là lọc hóa dầu, và cầu cảng. Họ từng bỏ ra 15 tỷ đô la Mỹ để lấp 1 khu vực 2.300 ha trên biển làm nhà máy. Cho nên họ mới dám vào Vũng Áng (Kỳ Anh-Hà Tĩnh). Câu chuyện này không hề đơn giản. Cá nhân chúng ta cũng như các đồng chí thấy đấy, các cảng khác như cảng Đà Nẵng, Cái Lân… chỉ là cảng cạn. Còn đây là cảng nước sâu, tàu từ 10-20 vạn tấn vẫn vào được. Cảng này cũng là điều kiện tốt để giao lưu quốc tế, cải thiện thu nhập. Không chỉ có ý nghĩa riêng với Hà Tĩnh mà còn có ý nghĩa với nước bạn Lào để phát triển công nghiệp nặng, sắt thép. Trong lúc khó khăn như thế mà Formosa dám nhảy vào”.

Ông Cự tất nhiên nhắc tới Formosa như một sự hàm ơn: “Nếu không có công nghiệp nặng thì các dịch vụ không phát triển, không có công ăn việc làm cho nhiều lao động. Nhà nhà đua nhau mở quán cà phê, karaoke… Nhiều nhà còn mua được 2 ô tô. Như vậy, Formosa tác động cực lớn. Formosa rất có ý thức tự giác, kể cả khai báo thuế”. Thời điểm diễn ra cuộc gặp với đại diện báo Tiền Phong (năm 2014), ông Cự đang giữ chức Chủ tịch UBND tỉnh.

Ông nói về sự hỗ trợ của tỉnh với người dân liên quan tới Formosa: “Chúng tôi còn hỗ trợ chuyển đổi việc làm cho người dân độ tuổi trung niên (1 tháng 15kg gạo, hỗ trợ 5 triệu đồng/người để chuyển đổi nghề), hỗ trợ cho các doanh nghiệp nhỏ, các trang trại lợn,… Ngay trong vùng quy hoạch, các nhà tranh rách nát, mái tôn tạm bợ đều được hỗ trợ bồi thường; di dân tái định cư vào các khu vực đẹp hơn thuộc thị trấn Kỳ Anh. Nhiều xã lên thành phường”.

“Một anh trải thảm đỏ mời chào, một anh vác sào để đuổi”

Sự tâm huyết vào cuộc của bộ máy lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh cũng được Chủ tịch Cự thông tin: “Thứ 2 hàng tuần, chúng tôi đều họp giao ban về tình hình phát triển kinh tế- xã hội, an ninh trật tự; đặc biệt là các dự án trọng điểm.

Chưa có nơi nào như tỉnh như Hà Tĩnh ở dịp đại hội năm ngoái, các ban ngành và Đảng bộ Hà Tĩnh họp cả 2 ngày, chuyên bàn về 1 trang nghị quyết tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, đảm bảo an ninh, trật tự an toàn giao thông các dự án trọng điểm. Chúng tôi nhận thức sâu sắc sự quan trọng của dự án, tăng cường mọi nguồn lực để đảm bảo an toàn cho nhà máy hoạt động”.

Sự tự tin của một người đàn ông nhỏ nhắn, đứng đầu một tỉnh, cho đến tận giờ, tôi vẫn nhớ như in. Ông Cự lúc đó khẳng định: “Một dự án cực kỳ lớn, nhưng chúng tôi vẫn kiểm soát được rất tốt. Chúng ta có cơm ăn, có việc làm, có đường sá, có điện, cảng nước sâu, có hạ tầng, thậm chí có cả dầu, không thua kém nơi nào… Đây là dự án cực lớn của đất nước, dự án trọng điểm của quốc gia, chỉ số cạnh tranh của nước ta đang thấp mà có dự án này, chúng ta mời vào”. Chủ tịch Cự lúc đó còn dùng một câu ý nói báo chí như người “vác sào” đuổi nhà đầu tư: “Một anh mặc áo dài để trải thảm đỏ mời chào, một anh thì vác sào để đuổi”.

Ông Cự cũng nói đại ý nếu một dự án bình thường khác thì sao được nhiều nhân vật quan trọng vào đây thăm. Ông dùng từ “cực kỳ sôi động”. Theo đó, “một năm nữa (tức 2015) thôi mọi chuyện sẽ khác xa. Nó góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế của Hà Tĩnh và khu vực”.

Đâu như gần cuối buổi gặp (vì ông Cự nói là chính, chúng tôi hầu như ngồi lắng nghe), ông Võ Kim Cự nói có một đoạn: “Tôi đây cũng vậy, nếu phát hiện các vụ việc tiêu cực, sai phạm như quan chức đánh bạc, xe chở quá tải, nhà thầu sai phạm… sẽ cho xử lý nghiêm khắc. Bản thân tôi nếu tham ô thì kể cả người Kỳ Anh ở bên Mỹ, bên Úc cũng sẽ lên án, sẽ bị đập tan luôn”.

Ông quan “ăn” đất

Trong suốt buổi làm việc giữa đại diện báo Tiền Phong với Hà Tĩnh về dự án Formosa, tôi để ý thấy một người đàn ông thấp đậm đến muộn, nhưng hay nói chuyện riêng với một người phụ nữ trẻ phía góc hội trường. Với vai trò trưởng đoàn công tác báo Tiền Phong, tôi có ý nhắc giữa cuộc họp rằng ông ấy là ai mà thiếu nghiêm túc. Lập tức ông Võ Kim Cự cho biết đó là Chủ tịch UBND huyện Kỳ Anh Nguyễn Văn Bổng  địa bàn đặt Nhà máy Formosa).

Ổng Bổng lúc đó rất được để ý vì có công lớn trong việc giải phóng mặt bằng cho siêu dự án. Trước thời điểm cuộc làm việc này vài ngày, vị lãnh đạo huyện này bị một số người dân của một xã bao vây đánh vỡ đầu do bức xúc về giải phóng mặt bằng. Trong cuộc làm việc, ông Cự cũng nhắc tới chuyện này và cho biết đang điều tra những nghi can đánh Chủ tịch Bổng.

Một năm sau đó, tin tức về ông Bổng loan trên khắp mặt báo. Người đàn ông thấp đậm ấy đã bị khởi tố với tội danh cố ý làm trái quy định nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng. Người ta gọi ông Bổng bằng một cái tên dễ nhớ: Ông quan “ăn đất”. Liên quan đến vụ án “ăn đất”, hàng loạt cán bộ tại huyện này cũng bị khởi tố, bắt giam. Trên mạng vẫn còn lưu clip quay cảnh khi công an áp giải ông quan huyện “ăn đất”, nhiều người dân có mặt đã reo hò.

Formosa giờ không chỉ là từ khóa liên quan đến xả thải bẩn gây hủy hoại môi trường biển, mà còn ám ảnh không nhỏ tới lương tâm nhiều quan chức liên quan.

Bộ KH&ĐT từ chối trả lời việc cấp phép 70 năm cho Formosa

Chiều 26/7, trao đổi với Tiền Phong về trách nhiệm xử lý việc cấp phép 70 năm cho dự án Formosa, Bộ trưởng KH&ĐT Nguyễn Chí Dũng từ chối trả lời với lý do bận họp. Các đơn vị chuyên môn trực thuộc Bộ KH&ĐT cũng từ chối trả lời vì không thuộc thẩm quyền phát ngôn.

Trước đó, tại họp báo Chính phủ cuối tháng 6, Thứ trưởng KH&ĐT Đặng Huy Đông cho biết, thời điểm thẩm định dự án Fomosa (năm 2008) đã phân cấp cho UBND tỉnh. Các bộ, ngành liên quan của Trung ương có vai trò đóng góp ý kiến thẩm định.

Khi nhận được ý kiến của UBND tỉnh Hà Tĩnh hỏi về dự án này, theo chức năng nhiệm vụ, Bộ KH&ĐT đã có văn bản số 3871 ngày 29/5/2008 gửi UBND tỉnh Hà Tĩnh góp ý và có cảnh báo về tác động môi trường.

Ngọc Linh

Đôi giòng:
Bộ đội biên phòng ‘con kiến chui qua không lọt’ nhưng ‘ con voi lâm tặc’ chui qua dễ dàng!

Lộ diện chủ mưu ‘tập đoàn’ phá rừng pơ mu xuyên quốc gia

– Cơ quan chức năng đã triệu tập lấy lời khai, củng cố hồ sơ và dựng lại chân dung kẻ cầm đầu đường dây phá rừng ở khu vực cửa khẩu Nam Giang, Quảng Nam.

Phá rừng pơ mu: Lộ diện chủ mưu ‘tập đoàn’ phá rừng pơ mu xuyên quốc gia

Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Đinh Văn Thu trong báo cáo gửi Thủ tướng đã khẳng định: Nếu không có sự tiếp tay, giúp sức của một số cán bộ được giao nhiệm vụ quản lý bảo vệ khu vực biên giới cửa khẩu Nam Giang thì dù lâm tặc có ba đầu sáu tay cũng không thể lọt vào khu vực này để khai thác lượng gỗ quý hiếm lớn đến vậy.

Việc có hay không sự dung túng, tiếp tay này đang được 5 cơ quan (Cơ quan điều tra của Bộ tư lệnh Biên phòng; Cơ quan điều tra của Cục Kiểm lâm VN; Cơ quan điều tra công an Quảng Nam; Cơ quan điều tra của Cục Hải quan và UB Kiểm tra Tỉnh ủy) cùng nhiều cơ quan chức năng khác của địa phương 2 tỉnh Sê Kong (Lào) và Quảng Nam, phối hợp điều tra để bóc tách và làm rõ.

 

Cựu đại sứ Việt Nam tại Hà Lan trả lời phỏng vấn Đài Á Châu Tự Do RFA về việc ASEAN không lên tiếng mạnh mẽ về vấn đề Biển Đông và lập trường cần có của Việt Nam. https://www.youtube.com/user/RFAVietnamese

Bài viết của t/g Trương Nhân Tuấn trên BBC

Giải mã một cuộc chiến bị bỏ quên

Image caption Cựu chiến binh mặt trận Vị Xuyên

“Mặt trận Vị Xuyên” là tên do phía Việt Nam đặt, nhưng do Trung Quốc khởi động từ tháng 4 năm 1984, chấm dứt vào tháng 4 năm 1989, kéo dài đúng 5 năm.

Địa bàn chiến dịch tổng cộng không quá 20 cây số chiều dài đường biên giới và độ sâu không quá 2,5 cây số vào trong lãnh thổ Việt Nam, tương ứng với chiều dài suối Thanh Thủy (vẽ màu xanh trên bản đồ 1) với đường biên giới (là đường phân thủy, màu nâu đen trên bản đồ, hai đường cách nhau khoảng 2,5km, xem bản đồ 1), theo các bản đồ tỉ lệ 1/100.000 của Sở Địa Dư Đông dương (Pháp) ấn hành cũng như các bản đồ 1/50.000 của Mỹ.

Trung Quốc đã huy động tổng cộng khoảng nửa triệu quân lính thuộc tám đại quân khu để thực hiện chiến dịch này. Phía Việt Nam đã có 9 sư đoàn chủ lực tham chiến. Trận chiến khốc liệt ngày 12/7/1984, theo tài liệu phía Việt Nam vừa công bố, Sư đoàn 356 đã bị thiệt hại đến 600 người.

Mục đích của Trung Quốc trong chiến dịch này là gì?

Các sử gia thế giới gộp chung cuộc chiến này với cuộc chiến tháng hai năm 1979 làm một, gọi chung là “cuộc chiến biên giới” bởi vì địa bàn cuộc chiến đã được “qui ước” trước, “khoanh vùng” trước trên biên giới.

Phía Trung Quốc, Đặng Tiểu Bình – kiến trúc sư của cuộc chiến, gọi cuộc chiến tháng Hai năm 1979 là “cuộc chiến dạy cho Việt Nam một bài học”, địa bàn giới hạn ở các tỉnh biên giới.

Còn cuộc chiến 1984-1989 là cuộc chiến “phản công tự vệ”, mục đích lấy lại khoảng 50km² đất mà Trung Quốc cho là Việt Nam đã chiếm trước kia. Nhìn trên bản đồ 1, ta thấy vùng đó tương ứng với phần gạch chéo màu đỏ.

Image copyright Truong Nhan Tuan

Lập luận của TQ, đường biên giới khu vực này là con suối Thanh Thủy (đường màu xanh). Phía TQ cho rằng yêu sách này phù hợp với nội dung Biên bản bế mạc Công trình Phân định Biên giới (còn gọi là Công ước Pháp-Thanh 1887) cũng như nội dung Công ước Bổ túc về Biên giới 1895.

Vấn đề là các bản đồ do Sở Địa dư Đông dương (SGI) xuất bản sau này thì vẽ đường biên giới (đường màu nâu đen) cách suối Thanh Thủy khoảng 2,5 đến 3 km về phía bắc.

Một số tài liệu nước ngoài về cuộc chiến biên giới Việt-Trung có dẫn tài liệu của CIA, cho rằng Việt Nam chiếm của Trung Quốc khoảng 50km² đất. Diện tích đất này khá phù hợp với “địa bàn” của chiến dịch Vị Xuyên, vùng gạch chéo màu đỏ trong bản đồ.

Việt Nam hay Trung Quốc, phía nào đúng, phía nào sai trong cuộc chiến này? Dữ kiện của CIA đưa ra, rằng Việt Nam chiếm khoảng 50km đất của Trung Quốc có thật sự đúng hay không ?

Điều quan trọng hơn cả là ngày nay lịch sử Việt Nam đã xóa trắng, không có dòng nào nhắc đến cuộc chiến này. Các vết tích chiến tranh như nghĩa trang bộ đội, bia ghi dấu tích chiến tranh… thảy đều phá bỏ.

Bài viết này, với những dữ kiện góp nhặt được từ Trung tâm Văn khố Hải ngoại của Pháp (CAOM, Aix-en-Provence), hy vọng thiết lập lại một sự thật lịch sử.

1/ Đường biên giới theo các công ước 1887 và 1895:

Công ước Pháp-Thanh về phân định biên giới 1887 phân chia đường biên giới hai nước Việt-Trung thành 3 vùng biên giới: Quảng Đông, Quảng Tây và Vân Nam. Vị Xuyên, nơi phát xuất chiến dịch của Trung Quốc, thuộc về khu vực tỉnh Vân Nam.

Image copyright Truong Nhan Tuan

Theo Công ước phân định biên giới 1887, vùng biên giới liên quan (với Vị Xuyên) thuộc về đoạn S-T, theo như bản đồ số 2. Nội dung Công ước 1887 (tạm dẫn phần có liên quan):

“Từ điểm S (Mường Tung hạ thôn hay Mãnh Cang hạ thôn), đường biên-giới là trung tuyến sông Thanh Thủy cho tới hợp lưu của nó là điểm T với sông Rivière Claire (tức sông Lô, chú thích của tác giả)”.

Đường biên giới ở đây (theo công ước 1887) là trung tuyến sông Thanh Thủy.

Công ước 1895, nội dung lấy lại vùng đất hữu ngạn sông Đà (vùng đất thuộc gia đình đầu lĩnh người Thái tên Đèo Văn Trị) về cho Việt Nam, đồng thời nhượng cho Trung Quốc một phần đất thuộc tổng Phương Độ. Phần đất nhượng cho Trung Quốc thuộc về đoạn R-S, tức đoạn liền kề sông Thanh Thủy. Sông này vẫn là đường biên giới:

Như vậy, nếu chiếu theo các công ước phân định biên giới 1887 và 1895, sông Thanh Thủy là đường biên giới.

Dầu vậy, việc phân định biên giới không kết thúc đúng như nội dung hai công ước 1887 và 1895. Công trình phân giới và cắm mốc các năm 1895-1897 đã làm thay đổi nội dung của công ước. Có lẽ là phía Trung Quốc đã không nghiên cứu trọn vẹn công trình phân định biên giới. Họ chỉ ngừng ở hai công ước 1887 và 1895, cho rằng Việt Nam chiếm đất của Trung Quốc, bất chấp những ký kết khác giữa Pháp và nhà Thanh đã làm thay đổi nội dung hai công ước này.

2/ Đường biên giới theo công trình phân giới 1895-1897:

Công trình phân giới và cắm mốc (vùng biên giới Vân Nam), liên quan đến địa bàn Vị Xuyên, tùy thuộc vào Biên bản phân giới số 3 ký ngày 13 tháng 6 năm 1897 : “Từ Qua Sách Hà (戈索河) đến Cao Mã Bạch (膏 馬 白) thuộc Bắc Kỳ và Tân Nhai (新崖) thuộc Vân Nam”.

Cao Mã Bạch nay gọi là Cao Mã Pờ trên bản đồ do Việt Nam xuất bản.

Theo nội dung văn bản, “Ðoạn biên giới này không thể áp dụng theo đồ tuyến đường biên giới của Ủy Ban Phân Ðịnh (1885-1887) trên thực địa”.

Một đồ tuyến mới được thiết lập, “phù hợp với địa lý làm thành biên giới tự nhiên cũng như sự toàn vẹn các đơn vị hành chánh của địa phương”.

Văn bản công nhận rằng “đồ tuyến của đoạn biên giới thứ 2 từ nay về sau trong những liên hệ giữa hai nước Pháp-Trung, sẽ là đồ tuyến vẽ trên địa đồ kèm theo biên bản này.”

Theo đó đường biên giới là “đường sống núi (phân thủy), phân chia hai lãnh vực Thanh thủy (thuộc Việt Nam) và Mường Tung (Mãnh Cang, thuộc Trung Quốc)”.

Các làng xã thuộc lưu vực sông Thanh Thủy, cũng như toàn bộ chiều dài con sông này, thuộc về Việt Nam. Trong khi toàn bộ xã Mường Tung thuộc tổng Phương Độ, vốn thuộc Việt Nam trước kia, thì nhượng cho Trung Quốc.

Điều này đã được thể hiện trên các tập bản đồ tỉ lệ 1/100.000 do Sở Địa dư Đông Dương xuất bản, thập niên 30, 40, 50… hay các bản đồ 1/50.000 của Mỹ phát hành sau này.

Vì vậy, lý do phát động chiến tranh 4 năm “phản công tự vệ” của Đặng Tiểu Bình là sai. Cũng như dữ kiện của phía CIA đưa ra, cho rằng Việt Nam lấn 50km² đất của Trung Quốc, là không có căn cứ. Điều này quan trọng, vì họ Đặng đã lừa gạt dư luận trong nước, và cả thế giới.

Phía Trung Quốc đã gây sự chiến tranh bằng những bằng chứng sai, hay ít nhất, là không đủ. Lãnh đạo Trung Quốc đã lừa gạt máu xương của các tầng lớp thanh niên Trung Quốc nhằm phục vụ lợi ích cá nhân. Cuộc chiến “phản công tự vệ” của họ là cuộc chiến phi nghĩa.

Lịch sử lặp lại?

Image caption Đặng Tiểu Bình là người phát động cuộc chiến biên giới với Việt Nam

Sắp tới, liệu lãnh đạo Trung Quốc có thể mù quáng lặp lại sai lầm cũ, là đem máu xương của thanh niên Trung Quốc để “phản công tự vệ”, thiết lập lại “chủ quyền lịch sử” các đảo của Trung Quốc theo đường 9 đoạn ở Biển Đông hay không?

Tập Cận Bình cũng có thể vịn cớ “vì quyền lợi dân tộc”, phát động một chiến dịch điên cuồng, mà thực chất là để củng cố ngôi vị của ông ta đang bị lung lay ở Bắc Kinh.)

Trung Quốc đã thất bại trong chiến dịch, vì không làm thay đổi đường biên giới. Trên bản đồ 1 hai ngôi sao chỉ cho hai trận địa kinh hồn: Lão Sơn và Giả Âm Sơn. Quân đội Việt Nam không thua nhưng hai vùng đất này đã bị nhượng cho Trung Quốc theo Hiệp ước Phân định Biên giới trên đất liền tháng 12/1999.

Ngọn Lão Sơn nhượng vì lý do “có nghĩa trang của lính Trung Quốc trên đó”. Còn Giả Âm Sơn, tức ngọn đồi phía bắc, kế cận hợp lưu sông Thanh Thủy và sông Lô, thì nhượng không rõ lý do.

Vấn đề là những chiến binh hy sinh trong chiến dịch Vị Xuyên đã bị nhà cầm quyền bỏ quên. Tương tự như những chiến binh bị thảm sát ở Gạc Ma năm 1988.

Vài năm trở lại đây, biến cố Gạc Ma đã được nhắc tới, những chiến sĩ hy sinh đã được đồng đội và những nhân sĩ yêu nước mỗi năm làm lễ truy điệu. Lịch sử đã được thiết lập lại: họ là những chiến sĩ hy sinh để bảo vệ Tổ quốc (chứ không phải bảo vệ hòa bình cho khu vực như nhà nước CSVN đã khắc trên mộ bia của họ).

Những chiến binh ngã xuống ở chiến trường Vị Xuyên cũng vậy. Xương máu của hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn, chiến binh Việt Nam đổ xuống là để bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ tổ quốc. Những người lính này đã chết trận vinh quang với cây súng trên tay. Họ phải được Tổ quốc ghi nhớ công ơn.

Gần đây những đồng đội cũ đã lập nơi tế tự (tư nhân), gom góp hài cốt về chôn cất tử tế. Việc này dĩ nhiên không thể gọi là đủ. Và lịch sử cũng vậy, như bài viết này, việc thiết lập lại sự thật cũng mới chỉ là một công việc của lương tâm.

Còn lãnh đạo Việt Nam, nhìn lại cuộc chiến Vị Xuyên, quí vị nghĩ gì?

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 531 other followers