Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Lời cám ơn

Hân hạnh chào đón bạn đọc đến với Blog Sầu Đông

Chân thành cám ơn các tác giả đã cho phép chúng tôi sử dụng bài viết, thơ, truyện, nhạc, tranh vẽ, ảnh chụp,…trên Blog này;

Chân thành cám ơn trước những tác giả mà chúng tôi chưa liên lạc được, nhưng đã mạn phép* quý vị đưa bài, hình ảnh, tranh vẽ, ảnh chụp,…giới thiệu đến bạn đọc;

Mến chúc quý vị và quý bạn sức khoẻ, bình an,

Trân trọng,

Sầu Đông  Nguyễn Thọ Chấn

* Trong trường hợp quý vị có những điều cần lưu ý, xin vui lòng cho biết qua điện thư. Chân thành cảm ơn quý vị.

 

Đời sống hai mặt ở phố mới Bình Dương

Uyên Nguyên, thông tín viên RFA, Việt Nam

2013-05-20

Trong những năm gần đây, tỉnh Bình Dương phát triển mạnh về mặt xây dựng, các khu đô thị mới, khu phố mới mọc lên khắp tỉnh, trong đó, đáng kể cần phải nhắc đến là khu đô thị mới Bình Dương và khu du lịch Đại Nam. Hai khu này chiếm diện tích hơn trăm ngàn hecta đất, phần lớn nguồn quĩ đất lấy từ các đồn điền cao su và các khu vườn của dân theo diện thu hồi, đền bù, giải tỏa. Mới nhìn, Bình Dương có vẻ giàu có và phát triển chẳng kém gì Đà Nẵng, nhưng khi tiếp xúc với những gia đình có đất bị thu hồi, giải tỏa thì câu chuyện hoàn toàn khác.

Mặt trái của những khu đô thị mới và các khu du lịch

Phần đông những người bán dạo, lao động phổ thông và lớp trẻ làm công nhân trong các khu công nghiệp với mức lương thấp là những người trước đây có rừng cao su, có đất vườn rộng rãi, bây giờ họ sống trong chung cư chật chội, đời sống cũng thay đổi đến ngột ngạt, khó thở.

Vốn là một người làm cao su, quanh năm chăm sóc vườn cao su để lấy mủ, bây giờ diện tích cao su đã bị chặt phá để lấy mặt bằng trong diện giải tỏa đền bù, ông Khương, một cư dân khu phố mới Bình Dương than thở là ông cảm thấy quá ngột ngạt, bước về căn nhà rộng chưa đầy 40m2 của mình, ông thấy nó xa lạ như bước vào một phòng trọ nào đó trong dãy trọ tập thể. Nhất là với kiểu qui hoạch phố liền phố, nhà liền nhà, không có khoảng không gian nào để hứng gió, cũng không có chỗ nào để trồng cây xanh cho đỡ nhớ vườn, nhớ cảnh xưa.

Anh bán trái cây dạo. RFA
Nhưng, để đổi lại khoảng không gian chật hẹp này, người nông dân phải trả một cái giá rất đắt. Vì khi thu hồi đền bù, nhà nước áp giá từ vài chục ngàn đồng đến vài trăm ngàn đồng trên một mét vuông, nếu là đất thổ cư thì vài trăm ngàn đồng, cụ thể là từ hai đến bốn trăm ngàn đồng mỗi mét vuông thổ cư, từ ba mươi đến chín mươi ngàn đồng mỗi mét vuông đất canh tác.

Với mức đền bù này, những gia đình có nhiều đất canh tác sẽ nhận được đền bù từ vài trăm triệu đồng đền vài ba tỉ đồng. Nhưng, con số kiếm được vài ba tỉ đồng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, phần lớn người dân nhận đền bù từ 300 triệu đồng đến 800 triệu đồng. Với số tiền đền bù này, mỗi gia đình được ưu tiên mua một lô đất trong khu đã qui hoạch với giá đắt gấp từ 15 đến 20 lần so với giá đền bù. Có nhiều gia đình khi xây dựng xong thì không còn dư được đồng nào.

Bà Thủy, người đi bán vé số dọc các con phố ở Thủ Dầu Một buồn rầu kể rằng chồng bà bị tai biến, bà nuôi chồng xong thì cũng bị tai biến nhẹ, sau khi điều trị xong, bà bị thêm bệnh rối loạn tim mạch, trở thành người vô gia cư bởi số tiền nhận đền bù ít ỏi chỉ đủ để chữa bệnh và dư một ít để thuê phòng trọ qua mưa nắng.

Một bà bán vé số ở Bình Dương. RFA

Không riêng gì bà, những người trong gia đình bà cũng đi bán vé số kiếm cơm qua ngày đoạn tháng vì không biết làm gì ngoài việc này. Không có nghề nghiệp ổn định, không có tiền và không có phương tiện, bán vé số là lựa chọn duy nhất cho gia đình bà. Với những người lớn tuổi thì không sao, nhưng với mấy đứa cháu chưa đầy mười lăm tuổi của bà, đây là một công việc hết sức đau khổ mà ông bà, cha mẹ của chúng đã đặt lên đôi vai bé bỏng của chúng.

Một người bán trái cây yêu cầu giấu tên, cho chúng tôi biết hoàn cảnh của anh hiện nay hết sức bi đát nhưng anh đành bó tay vì không có cách nào để cải thiện được. Gia đình anh có ba ngàn mét vuông đất cao su và gần một ngàn mét vuông thổ cư, diện tích đất này anh được thừa kế từ ông nội. Năm 2009, nhà nước thu hồi, đền bù và giải tỏa đất của anh và những người chung quanh. Lúc đó, ban đo đạt áp giá hai mươi lăm ngàn đồng trên một mét vuông đất cao su và hai trăm ngàn đồng trên một mét vuông thổ cư.

Với một người làm vườn lâu năm, thấy số tiền đền bù hoàn toàn không nhỏ, anh và gia đình vui vẻ ký giấy nhận tiền đền bù giải tỏa. Nhưng anh không ngờ rằng đồng tiền rớt giá quá nhanh, mua lại một miếng đất nhỏ để xây nhà trong khu phố mới, xây dựng nhà xong, anh còn dư gần ba trăm triệu đồng, gởi tiết kiệm một thời gian, bây giờ, số tiền lãi chẳng thấm vào đâu so với thu nhập từ cao su trước đây, và khoản tiền này cũng chẳng đủ để chi tiêu cho một gia đình sáu người.

Anh chỉ còn một lựa chọn là sắm xe ba-gác đi bán trái cây dạo. Với mức thu nhập được chăng hay chớ, giỏi lắm thì đủ ăn, mệt quá thì ở nhà, treo nồi. Cuộc sống của anh càng trở nên chán chường khi anh biết rằng trên diện tích cao su vườn nhà anh ngày xưa, người ta treo giá bán đất làm nhà với mức từ hai triệu đồng đến 5 triệu đồng trên mỗi mét vuông

Không biết làm gì, không có nghề nghiệp, tuổi cũng đã cao nên không xin đi làm công nhân trong các khu công nghiệp được nữa. Nghĩ mãi, anh chỉ còn một lựa chọn là sắm xe ba-gác đi bán trái cây dạo. Với mức thu nhập được chăng hay chớ, giỏi lắm thì đủ ăn, mệt quá thì ở nhà, treo nồi. Cuộc sống của anh càng trở nên chán chường khi anh biết rằng trên diện tích cao su vườn nhà anh ngày xưa, người ta treo giá bán đất làm nhà với mức từ hai triệu đồng đến 5 triệu đồng trên mỗi mét vuông.

Nhiều lúc anh nghĩ tại sao nhà nước không để anh tự quyết định trên mảnh vườn mấy đời của gia đình anh? Tại sao nhà nước không hỗ trợ anh tự qui hoạch vườn nhà anh và rao bán nó rồi đóng thuế cho nhà nước. Nhưng nghĩ mãi chỉ thêm đau đầu, vì những người khác cũng nghĩ giống anh mà có được gì đâu!

Một người đàn ông yêu cầu giấu tên khác, là giáo viên trung học phổ thông ở Bình Dương, ông cho biết hoàn cảnh của ông cũng tương tự người bán dừa vừa trò chuyện. Thực ra, nếu như đời sống trở nên khó khăn hơn vì đất được giao cho nhà nước để làm việc hữu ích cho nhân dân, để xây dựng những công trình dân sinh thì không ai oán than gì, đằng này, nhà cầm quyền thu hồi đất của dân, giao cho các tập đoàn bất động sản, các tập đoàn này san sửa mặt bằng và bán lại với giá đắt gấp mấy chục lần, trong khi người chủ đích thực của những mảnh đất này lại trở nên túng thiếu, khó khăn, ngột ngạt. Như vậy thì nhân dân sẽ oán trách và vô hình trung, trong mắt họ, nhà nước cũng chẳng khác nào kẻ lừa đảo có thế lực, ép nhân dân đến đường cùng.

Câu chuyện về đất đai, chỗ ở và đời sống mới trong khu phố mới Bình Dương nghe ra thiên hình vạn trạng, như lời của vị thầy giáo cao tuổi nói là bên cạnh những khu phố mới, bên cạnh những biệt thự với xe hơi hạng siêu, cây gỗ lâu năm làm cảnh và những con người thơm phức nước hoa, ngồi trên những cái ghế siêu sang trong xã hội là những cuộc đời cần lao, lam lũ, buồn tẻ và tủi nhục vì những gì họ có được đã dần dần thuộc về tay kẻ có thế lực.

Uyên Nguyên, tường trình từ Bình Dương, Việt Nam.

Nguồn: RFA tiếng Việt

Đôi giòng: Làm cha mẹ, mất con là một nỗi đau lớn trong đời. Con bị mất tích trong một chuyến vượt biên là cả một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Hôm nay vào đọc lại trang nhà của giáo sư Đàm Trung Phán, đọc được tin, SĐ vội chuyển lên trang nhà, rất mong quý bạn chuyển tiếp tin này đến những người quen biết. Chân thành cảm ơn quý bạn. SĐ NTC

BIẾN CỐ 30/4/1975: TÌM CON TRAI MẤT TÍCH NĂM 1983 TRONG

CHUYẾN VƯỢT BIÊN

Posted by dam trung phan on 29/04/2013

Tôi quen với cặp vợ chồng Nguyễn Đức Hiến – Mai Tuyết Oanh đến nay (2013) đã được 15 năm rồi. Hiến và tôi rất thân nhau nhưng anh chàng thua tôi chừng 5 tuổi. Chúng tôi là 2 đồng môn của trường Trung Học Chu Văn An tại Saigon. Chúng tôi cũng là hai nhà giáo: Hiến đã từng là Giáo Sư dậy môn Toán tại lục tỉnh trước năm 1975 và tôi cũng là một nhà giáo dậy ngành Công Chánh tại Toronto rất nhiều năm trước khi về hưu.

Vượt biên đến Canada với đứa con trai đầu lòng, nhà giáo Nguyễn Đức Hiến bắt buộc phải đi làm lao động, một ngày “cầy 2 jobs” để nuôi con đầu lòng tại Canada và vợ cùng với 3 đứa con nhỏ đang bữa đói, bữa no tại Việt Nam . Lúc chúng tôi quen nhau, ông giáo Hiến đang mở hiệu chụp hình để  sinh sống . Lúc này, gia đình đã được đoàn tụ, chỉ trừ có cháu Nguyễn Đức Thành (con trai thứ 2, sinh năm 1972) đã bị mất tích trong chuyến vượt biên năm 1983.

Bạn tôi thường hay gọi điện thoại cho tôi: “Đang làm gì vậy? Thôi dẹp những cái vụ viết lách, thư từ “I Meo” đi! Ra đây ta mua cà phê, bánh ngọt cho để mà chúng mình còn nói chuyện đời với nhau, OK heng? Ra mau lên, đang chờ đây này!” Thế là hai đứa hay “có date” với nhau như vậy. Tuy bạn tôi rất vui tính nhưng mỗi lần nói về đứa con trai mất tích, chẳng biết bây giờ sống chết ra sao, tôi cũng đã lạc vào thế giới đầy bóng tối cùng với bạn tôi: thế giới của những người đi tìm con, đi tìm người thân đã bị thất lạc trong cuộc hành trình đi tìm tự do sau năm 1975! Những lúc này, hai anh em chúng tôi đã lạc mất tiếng cười, tôi chỉ biết nhìn Hiến – Oanh với một niềm thương cảm chân tình.

Thế rồi bạn tôi gặp tai nạn rủi ro: giúp một người bạn khiêng một cái ” drier” (máy sấy quần áo) từ trên lầu hai xuống lầu một. Chẳng may, Hiến bị hụt chân, ngã từ cầu thang xuống lầu một và bị “drier” đập vào đầu và nằm chờ chết trong nhà thương vì phần não bị  chấn thương. Tuy nhiên, số phận của bạn tôi đã được Thượng Đế an bầy: bạn tôi sống lại, đi đứng như người thường và đầu óc còn minh mẫn. Các Bác Sĩ và Y Tá trong nhà thương nói rằng đây là một phép lạ mà họ chưa hề bao giờ thấy được. Bạn bè trong chương trình “Thăng Tiến Hôn Nhân vùng Đại Đô Thị Toronto” thay phiên nhau cầu kinh cho Hiến – Oanh . Trong lúc Hiến nằm hôn mê trong nhà thương, mỗi lần đi qua hiệu chụp hình cu?a Hiến, tôi đã mờ lệ, vì hiệu đã đóng cửa mà cái “chance to survive” của bạn tôi chỉ là 5%, theo lời Tuyết Oanh kể lại cho tôi.

Tối hôm qua, Nội Tướng của tôi đang ở bên Đức, đang “Home alone” thì Hiến gọi điện thoại cho tôi vì anh chàng nghĩ rằng tôi đang … nhớ… vợ!! Câu chuyện lại nô? như pháo vì bây giờ anh chàng bình phục được 95%, nhưng chưa được lái xe mà thôi. Rồi câu chuyện trở thành “serious” khi anh chàng kể lại vụ đi tìm con trai . Mà kỳ này, câu chuyện đi tìm con của Hiến – Oanh lại được đài truyền hình SBTN phỏng vấn Tuyết Oanh thay vì Đức Hiến ( gia đình sợ bạn tôi xúc động, không tốt cho sức kho?e của bạn tôi) và đưa lên Youtube.
.

Kính mời quý vị theo dõi câu chuyện thương tâm này bằng cách bấm nút vào dòng chữ dưới đây:


Những Năm Tháng Không Quên, Mai Tuyết Oanh

Xin Quý Vị cầu nguyện và loan tin này đến bạn bè để chúng ta được biết thêm tin tức về cháu Nguyễn Đức Thành (sinh ngày 19/06/1972, mất tích năm 1983) .

Chân thành cám ơn Quý Vị đã đọc bài viết này và nhất là xem phần Youtube
Đàm Trung Phán

Bài đăng : Thứ sáu 17 Tháng Năm 2013 – Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 17 Tháng Năm 2013

Toàn văn bài viết nơi đây:
Châu Âu cũng tràn ngập các sản phẩm nguy hiểm của Trung Quốc

Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường châu Âu;

Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập thị trường châu Âu;

Ảnh: European Commission

Thị trường châu Âu cũng tràn đầy các sản phẩm độc hại của Trung Quốc, kinh tế Nhật hồi phục, làn sóng di dân do biến đổi khí hậu làm Ấn Độ đau đầu và phản ứng của các báo Paris sau buổi họp báo của Tổng thống Pháp François Hollande hôm qua là những chủ đề thời sự chính trên các báo Pháp hôm nay.

Theo bản tổng kết Rapex của Ủy ban châu Âu, hơn 58% sản phẩm không phải là thực phẩm nhập khẩu từ Trung Quốc được cho là quá nguy hiểm cho người tiêu dùng trong khu vực. Điều đáng ngại là số lượng các mặt hàng nguy hại này du nhập vào châu Âu đã tăng lên nhiều trong năm 2012. Chủ đề này được báo Les Echos quan tâm đến qua bài viết đề tựa « Trung Quốc xuất khẩu ngày càng nhiều các sản phẩm nguy hiểm vào châu Âu ».

Mũ bảo hiểm cho người đi xe đạp chỉ cần một cú đấm nhẹ là có thể bể làm đôi, ổ cắm điện nối dài có thể phát hỏa, phao tắm cho trẻ nhỏ có thể hãm trẻ dưới nước ngay khi đứa bé xoay mình, hay như các dây áo quần có thể trở thành nút thắt trên cổ một bé gái và còn nhiều món đồ khác nữa là những gì mà các quan chức thuộc Ủy ban châu Âu đã cho trưng bày trong các lối đi ngay trong trụ sở tại Bruxelles. Đối với Les Echos, quang cảnh buổi trưng bày các sản phẩm nguy hiểm của Trung Quốc ngày hôm qua giống như là một viện bảo tàng cho các loại sản phẩm kinh hãi.

Đó cũng chính là bộ sưu tập gồm 2.278 mặt hàng nguy hiểm được tìm thấy và được báo động trên các thị trường châu Âu. Les Echos cho biết hàng năm Ủy ban châu Âu đưa ra bản tổng kết từ hệ thống Rapex, một hệ thống cho phép xác định và rút ra khỏi thị trường các sản phẩm không thuộc loại mặt hàng dinh dưỡng được đánh giá là nguy hiểm.

[...]

Nguồn: RFI

Toàn văn bài đọc trên bbc tiếng Việt:

‘Trách nhiệm Thủ tướng chỉ là bước đầu’

Quốc Phương

Trao đổi với BBC hôm 18/5/2013 từ Hà Nội, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh cho rằng về nguyên tắc bất cứ ai ra quyết định đều phải chịu trách nhiệm cá nhân, từ tài chính cho tới cả hình sự.

Nguyên thành viên Ban tư Vấn của Thủ tướng Chính phủ nói: “Xác định trách nhiệm cá nhân cần phải được xác định cho mỗi một người có liên quan đến quyền lực. Bất cứ một người nào, lớn hay nhỏ, có nhận quyền lực, ông Chủ tịch xã cũng phải chịu trách nhiệm cá nhân.

[...]

BBC Việt ngữ

Cập nhật: 17:45 GMT – thứ bảy, 18 tháng 5, 2013

Đôi giòng:

Một cuộc gặp mặt bất ngờ đã đưa mấy nhà nghiên cứu hình ảnh nghệ thuật tài tử/nghiệp dư – bạn của chủ Blog này -  đến xem/xét một số hình các thiếu nữ trong những chiếc áo dài nổi tiếng của VN. Một lão nghệ sĩ đã kết thúc cuộc gặp mặt bỏ túi: ” Áo dài VN đẹp quá, mê quá. Khoảng trống/hở nơi eo áo là dấu nhấn rất nghệ thuật có thể khiến nhiều trang thanh niên anh hùng xao xuyến. Nhìn áo mà mê người đấy các bạn ạ! “.  Chiếc áo dài truyền thống đã đẹp, nay lại thêm một khoảng trống hấp dẫn ( nhỏ* thôi) đủ cho người thưởng lãm…điếng người!

Áo dài VN

Áo dài VN

Áo dài VN 01

Áo dài VN 01

Áo dài VN 02

Áo dài VN 02

Áo dài VN 03

Áo dài VN 03

Áo dài VN 04

Áo dài VN 04

* Khoảng trống rộng quá sẽ thành thô ( có thể là ‘tục’!)

Đôi giòng:  Trông tàu mà nghĩ đến ta!

Bài đăng : Thứ bảy 18 Tháng Năm 2013 – Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 18 Tháng Năm 2013

Cử chỉ thiếu văn hóa của du khách Trung Quốc

Ảnh minh họa (DR)

Nói to hay khạc nhổ nơi công cộng làm xấu đi hình ảnh của Trung Quốc trên thế giới. Đó là nhận xét của phó thủ tướng Uông Dương. Theo tờ Nhân Dân Nhật Báo, trong một cuộc họp ngày 16/05/2013 tại Bắc Kinh, lãnh đạo Trung Quốc xem đấy là những cử chỉ biểu thị sự « thiếu văn hóa, kém giáo dục » của một số người dân xứ này khi họ du lịch nước ngoài.

Theo lời phó thủ tướng Uông Dương, « thói quen khạc nhổ, nói chuyện ồn ào, khắc chữ lưu niệm tại các danh lam thắng cảnh, băng qua đường bừa bãi của một số người làm xấu đi hình ảnh của Trung Quốc và đem lại những hâụ quả tai hại ».

Phó thủ tướng Trung Quốc Uông Dương cho rằng chính quyền có trách nhiệm giáo dục công dân để họ biết tôn trọng « kỷ luật và trật tự nơi công cộng, tôn trọng môi trường và phong tục tập quán tại những nơi họ đến ».

Trung Quốc thường tự hào có một nền văn minh lâu đời, với 5000 năm văn hiến nhưng theo lời phó thủ tướng Uông Dương thì những cử chỉ khiếm nhã đó của một số du khách Trung Quốc chứng tỏ là những người này « chưa đủ trình độ » để du lịch ngoại quốc.

Năm ngoái, đã có tới hơn 83 triệu du khách Trung Quốc ra nước ngoài và họ đã chi ra 102 tỷ đô la trong những chuỗi ngày nghỉ phép đó. Quốc gia nào cũng muốn lôi cuốn du khách Trung Quốc và nhiều nước đã bắt đầu trở nên dễ dãi hơn trong việc cấp visa cho du khách Trung Quốc.

Nhưng, có nhiều tờ báo quốc tế không ngừng chỉ trích du khách xứ này « bất lịch sự ». Ngay cả tại Hồng Kông, hình ảnh của người ở Hoa Lục cũng không mấy được tốt đẹp. Du khách từ Hoa lục đến thường bị người dân Hồng Kông đặt cho biệt hiệu là con « cào cào » ngụ ý chúng bay qua đến đâu thì tàn phá* hết cả hoa màu đến đó.

Nguồn: RFI

* Quân Hung nô thời đại mới!

Bài đăng : Thứ bảy 18 Tháng Năm 2013 – Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 18 Tháng Năm 2013

Quốc phòng : Nga ưu ái Việt Nam và nghi ngại Trung Quốc

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng (Reuters)

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng (Reuters)

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng vừa kết thúc chuyên công du Liên Bang Nga từ ngày 12 đến 15/05/2013. Nhân dịp này, chính phủ hai nước đã cam kết « hợp tác hơn nữa trong lãnh vực quốc phòng và an ninh quốc gia ». Trong bối cảnh tân chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng vừa đi thăm Nga vào tháng Ba vừa qua, giới phân tích không khỏi tự hỏi trở lại về trọng lượng của Hà Nội và Bắc Kinh trong chính sách đối ngoại quốc phòng của Nga.

Giáo sư Carl Thayer tại Học Viện Quốc phòng Úc đã ghi nhận rằng dù ảnh hưởng của Việt Nam không thể sánh bằng Trung Quốc, nhưng Việt Nam luôn luôn có một vị trí “đặc biệt” đối với Nga, trong lúc Trung Quốc luôn luôn tạo ra một tâm lý nghi ngờ nơi Mátxcơva.

Trả lời phỏng vấn của RFI, giáo sư Thayer trước hết nêu bật tính chất quan trọng của Việt Nam trong tư cách là đối tác mua vũ khí của Nga

Carl Thayer : Việt Nam là một trong những thị trường vũ khí lớn của Nga. Mối quan hệ này đã đi xa hơn việc bán hàng đơn thuần để bao gồm các lãnh vực đào tạo, bảo trì, sửa chữa và nâng cấp các thiết bị quan trọng hoặc hệ thống vũ khí. Quan hệ này cũng bao hàm việc đồng sản xuất tàu tuần tra và tên lửa. Với việc Việt Nam sẽ tiếp nhận sáu chiếc tàu ngầm lớp Kilo, quan hệ với Nga trong địa hạt quân sự quốc phòng sẽ mở rộng thêm với các cơ sở do Nga xây dựng ở Vịnh Cam Ranh và các dịch vụ giúp vận hành và bảo trì hạm đội tàu ngầm mới của Việt Nam.

Việt Nam sẽ bị lệ thuộc vào nguồn cung cấp quốc phòng từ Nga trong nhiều thập kỷ tới đây. Yếu tố quyết định cho vấn đề này là tính tương thích của thiết bị Nga với kho thiết bị và vũ khí hiện tại của Việt Nam, cũng như giá cả phải chăng và các điều kiện thanh toán linh hoạt.

Chuyến thăm của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng vừa rồi là một hoạt động bình thường trong bang giao Nga-Việt, một quan hệ chỉ mới được nâng lên gần đây từ đối tác chiến lược sang quan hệ đối tác chiến lược toàn diện. Chắc chắn là nhân dịp đó, phía Nga đã đưa các đề nghị bán vũ khí tương lai ra để xem xét.

Trong bối cảnh chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng vừa đi thăm Nga vào tháng Ba, giáo sư Thayer đã phân tích thêm về vị trí của Bắc Kinh và Hà Nội trong chính sách đối ngoại của Mátxcơva.

Carl Thayer : Nga bán vũ khí cho cả Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng Trung Quốc bị cho là đã sao chép công nghệ và vi phạm quyền sở hữu trí tuệ của Nga. Đây là một vấn đề khó chịu trong quan hệ giữa hai bên.

Trung Quốc hiện được quyền chế tạo một số vũ khí lớn của Nga như máy bay chiến đấu đa chức năng Su-30. Nga cũng có sức ép trên Bắc Kinh thông qua việc bán năng lượng cho Trung Quốc hiện thời và trong tương lai. Nga cũng đã cẩn thận không đưa vào Trung Quốc các loại công nghệ quân sự có khả năng gây mất ổn định cho tình hình an ninh khu vực. Ví dụ như mới đây, các nguồn tin công nghiệp Nga đã bác bỏ thông tin trên các phương tiện truyền thông Nga, cho rằng nước này sẽ bán máy bay chiến đấu tàng hình thế hệ thứ năm cho Trung Quốc.

Việt Nam sẽ không bao giờ cạnh tranh được với Trung Quốc về mặt quyền lực và ảnh hưởng trong khu vực. Thế nhưng Việt Nam sẽ luôn luôn giữ một vị trí đặc biệt đối với Nga vì quan hệ kinh tế và quốc phòng song phương, cũng như nhờ một cộng đồng người Việt to lớn ở Nga. Các liên doanh Nga Việt nhằm phát triển các nguồn năng lượng, từ dầu khí đến năng lượng hạt nhân, sẽ phát triển trong tương lai. Việt Nam cũng là một cửa ngõ chính trị hữu ích cho Nga trong quan hệ với ASEAN.

Theo quan điểm của Mátxcơva, các quan hệ với cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều có thể được theo đuổi cùng một lúc mà không cần phải lựa chọn. Trong trường hợp có xung đột, Nga hoàn toàn có khả năng đình chỉ việc cung cấp vũ khí và phụ tùng thay thế.

Sau cùng, cho dù quan hệ Nga Trung có trở thành gần gũi đến đâu chăng nữa, thì sẽ luôn luôn có một mối nghi ngờ dai dẳng của Nga đối với Trung Quốc và và sức mạnh quân sự ngày càng tăng của Bắc Kinh.

Nguồn: RFI tiếng Việt

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 526 other followers